Phải nói trong khoảng thời gian mười năm này Thái Tuế bị trấn áp ở tháp Kim Lôi, Tôn Tề Thiên coi như là tận tâm tận lực với tập đoàn Ngọc Tề, sau đó lại vì nghênh đón Thái Tuế ra khỏi tháp, Tôn Tề Thiên cũng là phí hết tâm huyết.
Lại nói ông ta hẳn phải là công thần lớn nhất bên người Thái Tuế, nhưng trên thực tế rất nhiều chuyện đều không phải chỉ cần dăm ba câu là có thể nói rõ ràng minh bạch.
Tôn Tề Thiên quay đầu đi nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ, trong lúc lơ đãng, trong mắt ông ta hiện lên một tia tàn nhẫn.
Xe khởi động, cứ thế một đường rời khỏi Tây Thục, vầng trăng tròn treo trên bầu trời đêm, Thái Tuế nhắm mắt dưỡng thần đã lâu đột nhiên mở mắt ra.
Ông ta dùng tay sờ sờ trong túi của mình, sau đó lấy từ trong túi ra một chiếc di động Nokia kiểu cũ.
Ông ta bấm gọi vào số điện thoại đã nằm trong di động nhiều năm.
Điện thoại vang lên mười mấy âm thanh chờ liên tiếp, rốt cuộc bên kia cũng truyền đến một thanh âm của một ông lão.
“Thái Tuế, mười năm rồi, cuộc điện thoại này vẫn là gọi đến.”
“Ha ha ha, anh Kim, lâu rồi không gặp.”
Người bên kia điện thoại không phải ai khác mà chính là gia chủ gia tộc quyền thế nhất tỉnh Quý Nam, nhà họ Kim, Kim Thành. Người này cũng được xem là một tồn tại kiêu hùng.
“Đúng vậy, lâu rồi không gặp, mười năm rồi, đủ mười năm ông mới gọi điện thoại cho tôi.”
“Anh Kim, ông đoán xem hiện tại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dien-duc-hoang/900908/chuong-1272.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.