Nhìn thấy dáng vẻ ngơ ngác với khuôn mặt đỏ ửng của Lâm Ngọc Ngân, Trần Hùng không nhịn được mà bật cười lớn.
“Anh dám trêu em!”
Lâm Ngọc Ngân giả vờ tức giận, giơ tay đánh đập lên người Trần Hùng, cô đập rất nhẹ, giống như là đánh yêu làm nũng vậy.
“Em dám đánh chồng em à?”
“Định bật lại nóc rồi phải không?”
Trần Hùng dừng xe lại bên đường, bắt lấy tay của Lâm Ngọc Ngân.
Bốn mắt nhìn nhau, khuôn mặt hai người chỉ cách nhau vài centimet.
Không khí trong xe đột nhiên trở nên yên tĩnh.
Vô thức, Trần Hùng đưa miệng tiến về phía Lâm Ngọc Ngân.
Một tiếng “Xoẹt” vang lên, giống như có một lường điện chạy khắp cơ thể Lâm Ngọc Ngân.
Cô vội vàng rút tay về, sau đó ngồi ngay ngắn trên ghế phụ lái, hai chân thẳng tắp, ngực nhấp nhô kịch liệt.
Trái tim đang đập “Thình thịch” điên cuồng đó cũng sắp nhảy lên đến cổ rồi. Trần Hùng mỉm cười, không hề để ý đến kiểu kháng cự này của Lâm Ngọc Ngân.
“Công ty mới của chúng ta tên là Ngọc Thanh!”
Vẻ mặt Lâm Ngọc Ngân hơi sửng sốt, cô quay đầu qua, nhìn Trần Hùng: “Ngọc Thanh?”
“Ừ.”
Trần Hùng gật mạnh đầu, thật ra cái tên này anh đã sớm nghĩ xong từ lâu rồi.
“May mặc Ngọc Thanh.”
“Tập đoàn Ngọc Thanh.”
“Ngọc Thanh cũng giống như ngọc xanh.”
“Giống như ngọc Lục Bảo được mệnh danh là Nữ hoàng của các loại đá quý, sánh ngang với kim cương, ruby, cũng giống như em.”
Khoảnh khắc này, Lâm Ngọc Ngân có chút rưng rưng.
Ngụ ý tượng trưng chỉ là bề nổi.
Điều quan trọng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dien-duc-hoang/899716/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.