Cũng may là đạo diễn hô cắt, nên nụ hôn mới không kéo dài quá lâu.
Tạ Hữu vẫn giữ nguyên tư thế ôm eo cô một cách đầy thân mật, anh quyến luyến không hề muốn bỏ người phụ nữ này ra. Nếu nói về cảm xúc, cô chính là "bạn diễn" duy nhất khiến anh nổi tà niệm. Anh cũng không biết vì sao nữa, có thể là cô liên tục chống đối anh cho nên đã thành công khơi dậy bản tính chiếm hữu của đàn ông trong con người Tạ Hữu.
"Tạ ảnh đế anh buông tay được rồi đó." Cô lạnh nhạt nhắc nhở, nếu anh còn mặt dày nữa cô sẽ không ngại làm anh mất mặt đâu.
"Cái miệng nhỏ của em lúc đay nghiến thì rất cay độc nhưng hôn vào thì ngọt không chịu nổi, khiến tôi cứ muốn hôn hoài, hôn hoài làm sao đây."
Trần Ngọc Châu sởn cả da gà, cô không do dự dùng mũi giày cao gót đạp vào chân của anh, ánh mắt cảnh cáo rất thẳng thắn. Tạ Hữu ôm chân bị đau nhưng không hề tò ra tức giận, ngược lại còn trêu cô "mưu sát chồng". Có quỷ mới thèm làm vợ anh, cái đồ mặt dày!
Đạo diễn nhìn thấy ảnh đế Tạ Hữu đi cà nhắc tới xem lại phân đoạn vừa quay xong, ông ta mới nhìn Trần Ngọc Châu nhưng cô làm lơ luôn.
Sau khi xem xong, lợi dụng thời gian nghỉ ngơi Apple mới kéo cô ra, chị nói:"Sao em bạo lực với Tạ ảnh đế vậy, để người ta nhìn thấy không hay đâu."
"Ai bảo anh ta khiếm nhã." Cô vẫn bực lắm, dựa vào đâu mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dien-cuong-yeu-cao-tong-cho-lam-loan/2970675/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.