Edit: Tuyết Liên
Nói không khiếp sợ là không thể nào, lòng của hắn bởi vì nước mắt ràn rụa của cháu mình mà tê tâm liệt phế nói nhỏ mà đau thương
“Vịnh Tâm, không nên như vậy.”
“Ngài xem, bây giờ biết cháu có bao nhiêu hư phải hay không? Cháu cái gì cũng biết lại giả vờ không biết lệ thuộc vào ngài, hưởng thụ ngài đối với cháu tốt chỉ là bởi vì cháu sợ một người, sợ hãi bị vứt bỏ nhưng là xin ngài không nên chán ghét cháu, không muốn yêu thương cháu, cháu sai rồi, nhưng cháu không có lừa ngài, cháu rất yêu ngài, thúc thúc.”
Hai chữ một hồi chấn tâm yên lặng, Đỗ Vịnh Duy chợt chậm rãi thở phào một cái
“Cháu biết không đây là ngươi lần đầu tiên cháu gọi ta là thúc thúc như vậy.”
Hắn biết là bởi vì bọn họ số tuổi không kém bao nhiêu, nàng không gọi hắn là thúc thúc, càng thêm bởi vì đứa cháu này thống hận thân phận con riêng không muốn cùng Đỗ gia nhấc lên bất kỳ quan hệ gì mặc dù hiện tại tất cả đều đã qua, gọi hắn là tiểu thúc cũng là gắng gượng lắm rồi, hắn cũng là đặc biệt nhưng nàng vẫn không hy vọng vì vậy gọi để cho nàng nhớ tới mình có liên quan đến Đỗ gia.
“Cháu biết rõ.” An Vịnh Tâm vô dụng nức nở. Nước mắt không ngừng chảy xuống.
Nhìn nàng đau lòng như vậy, hắn đau lòng không dứt vì vậy nhẹ giọng đùa giỡn nói
“Thế nào? Cháu bây giờ là ở ghét bỏ ta đã già sao? A, cháu sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-tam-yeu-dua-gion/2406910/chuong-9-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.