Đội nhân mã của Điện Tiền Ty di chuyển rất nhanh. Hai ngày sau, Trình Sưởng và đoàn người mới đi đến Phu Tử Đình, Trình Diệp đã chờ tại đây với các cấm quân vây quanh xa giá của Tông Thân Vương.
Trước đây Tông Thân Vương phi biết Trình Sưởng mất tích, bà đau lòng và bị bệnh nặng một thời gian. Hiện giờ tuy rằng đã hết bệnh, nhưng cơ thể vẫn yếu, thấy Trình Sưởng, xuýt nữa ngất đi vì khóc, kéo tay hắn nhìn tới nhìn lui như đang trong mơ.
Tới Phu Tử Đình, Kim Lăng đang rất gần.
Đó là một ngày nắng đẹp hiếm hoi khi Tam công tử của Tông Thân Vương phủ về kinh. Cấm quân mở đường, mỗi một bước, ngay cả tiếng vó ngựa cũng chỉnh tề.
Dân chúng ở Kim Lăng thành rảnh rỗi đều ra xem náo nhiệt, thấy phía sau mười sáu cận vệ trên lưng ngựa, một chiếc xe ngựa rộng lớn có gắn châu báu từ từ lướt qua, một cơn gió bất ngờ ập đến, vén một góc rèm xe lên, lộ ra một bên mặt yên tĩnh của Tam công tử trong xe.
Nhóm người bên đường bị ngạt thở ngay lập tức.
Lần trước Tam công tử rơi xuống nước, sau khi tỉnh lại càng tuấn tú hơn trước, nay hắn mất tích trở về, sao lại trông đẹp hơn lúc rơi xuống nước?
Một bên mặt vừa rồi, hàng lông mày như trăng trên núi, đôi mắt như hai vì sao lạnh, vẻ đẹp thấu xương, ngay cả những người thợ thủ công khéo léo nhất cũng không thể tạc nổi một hai phần, nếu không biết, còn cho rằng Tông Thân Vương phủ mời vị thần tiên nào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/359240/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.