Vừa dứt lời, Lưu thẩm đã đưa một bà lão và một tiểu cô nương tới.
Lưu thẩm nói với tiểu cô nương: “Tứ nha đầu, mau nhắc lại những gì ngươi vừa nói với các vị quan gia.”
Tứ nha đầu mới năm sáu tuổi, cột tóc thành hai cái sừng, cô bé thường theo nãi nãi đi khắp thôn, gặp toàn người quen. Lúc này đột nhiên nhìn thấy nhiều gương mặt xa lạ, sợ tới mức trốn sau lưng nãi nãi, không dám nói gì.
“Ây dà!” Lưu thẩm là người thẳng tính, thúc giục, “Trương gia nãi nãi, ngài nói đi.”
Bà lão gật đầu.
“Hai ngày trước, cha của Tứ nha đi biển về, mang theo một công tử không biết sống hay chết. Nghe nói đã tìm thấy bên bờ hồ Bạch Vân một hai tháng trước, còn nói là một quý nhân, kêu ta và nương của Tứ nha phải chăm sóc kỹ.”
Trình Diệp cầm bức vẽ Trình Sưởng đưa cho bà lão xem: “Trương gia nãi nãi, ngài nhìn kỹ chút, quý nhân mà ngài nói giống vậy phải không?”
Bà lão bị mờ mắt, không phân biệt được bộ dạng người trong tranh, nhìn sát vào một lúc lâu rồi ậm ừ: “Dù sao cũng không khác Bồ Tát lắm.”
Tứ nha đầu nấp phía sau nhỏ giọng bổ sung, “Giống như vậy.”
Trình Diệp nghe xong, lập tức không do dự, hỏi bà lão: “Không biết nhà của Trương gia nãi nãi ở nơi nào, xin ngài đưa ta đến đó được không?”
Bà lão líu lưỡi, mấy người trước mắt đều ăn mặc như quan gia, đại cô nương tuấn tú mặc váy càng có khí chất hơn người, cha mẹ của Tứ nha đều thích thanh tịnh,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/359232/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.