Không nhiều người biết địa chỉ của Trình Sưởng, ngoài Hà Kiển và Đoạn Minh Thành, còn có vài đồng nghiệp trong công ty. Nếu bọn họ tới đây, thông thường sẽ gọi điện thoại trước chứ không tùy tiện quấy rầy.
Trình Sưởng đã biết ai đến.
Hắn ngồi trên sô pha một lúc, cho đến khi tiếng gõ cửa vang lên hai lần mới đi ra mở cửa.
Quả nhiên là Liêu Trác đang đứng ngoài cửa.
Có lẽ cô vừa từ quê trở về, còn xách theo hành lý, tuy rằng đã trang điểm nhưng vẫn hiện lên sự mệt mỏi.
Liêu Trác nhìn thấy Trình Sưởng, hơi hé miệng, không nói nên lời.
Người đàn ông này, bất kể bao lâu gặp lại, thoạt nhìn đều khiến người ta kinh ngạc.
Trình Sưởng mặc áo len màu xám nhạt rộng thùng thình, quần màu tối, tóc mái rơi xuống trán che lông mày, có chút lười biếng, nhưng ánh mắt rất tỉnh táo với một nét lạnh lùng giống cái lạnh của mùa xuân, bị đuôi mắt đẹp đẽ thu lại, hội tụ thành sự mát lạnh toàn thân.
“Em…… nghe nói anh đã xuất viện, không yên tâm nên tới thăm.”
Sau một lúc lâu, Liêu Trác mới mở miệng.
Trình Sưởng gật đầu, hắn vốn không muốn mời cô vào nhà, nhưng trong thời tiết bão táp, bên ngoài mưa to gió lớn, sấm sét ầm ầm, người ta đã đứng ngay cửa, không thể đuổi đi.
“Vào đi.”
Chỉ trong chốc lát mà đồ ăn trên bàn đã nguội lạnh, Liêu Trác đổi dép lê ở cửa, bước vào phòng, thấy đồ ăn trên bàn, sửng sốt hỏi: “Anh chưa ăn tối à?” Cô thử nhiệt độ rồi nói: “Em làm nóng lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/359229/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.