Bình minh đang đến gần, trời đất tối đen như mực, trong một gian tịnh thất của chùa Bạch Vân, một ngọn đèn dầu sáng như hạt đậu.
Có tiếng bước chân vội vã bên ngoài.
Không thấy tiểu vương gia của Tông Thân Vương phủ ở đâu cả, bốn võ vệ đi theo hắn đã chết thảm, mọi người tìm trong núi cả đêm, gần như lục lọi từng ngóc ngách, thế nhưng tiểu vương gia vẫn sống không thấy người, chết không thấy xác.
Mọi người nhất thời cảm thấy bất an, đây là đại tiết cúng tổ tiên, trên núi có đầy rẫy các tông thân, cấm vệ khắp nơi, vậy mà xảy ra một vụ án đẫm máu như vậy.
Tuy nhiên, không hợp với sự bất an bên ngoài là, người ngồi trong tịnh thất vô cùng thanh thản, chơi cờ một mình, không có chút lo lắng nơi đáy mắt.
Không bao lâu sau, ngoài phòng vang lên ba tiếng gõ cửa, một người mặc áo choàng đen đẩy cửa bước vào, thấy người ngồi bên trong, cởi mũ trùm đầu, cúi lạy nói: “Điện hạ.”
Đó là thị ngự sử mà Trình Sưởng đã gặp hai ngày trước ở nhà lao của Hình Bộ.
“Thế nào rồi?” Người ngồi bên trong lấy một quân cờ đen, hỏi không nhanh không chậm.
“Bẩm điện hạ, các cấm vệ đã tìm trong núi lần nữa nhưng vẫn không thấy bóng dáng. Tông Thân Vương vội vàng phái người về cung, báo với kim thượng và Thái Hoàng Thái Hậu. Kim thượng đã ra lệnh cho Tuyên Trĩ tướng quân dẫn theo một ngàn cấm quân tới núi Bạch Vân, chắc rạng sáng sẽ đến.”
“Vậy mà trực tiếp phái chỉ huy sứ của Điện Tiền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/359224/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.