Ngày hôm sau, thánh chỉ phong Vân Hy làm Dực Huy giáo úy được đưa ra.
Tuyên Trĩ không hàm hồ, trực tiếp đưa hai ngàn cấm quân hùng mạnh từ Điện Tiền Ty cho Vân Hy: “Vân giáo úy tạm thời không có quân của mình, tuy nhiên ý chỉ gọi những người lính cũ của Trung Dũng Hầu về lại đã được gửi đến Tái Bắc. Khí hậu nơi đó không tốt, sau khi nhập thu thì tuyết dày bao ngủ các ngọn núi, kim thượng đặc biệt cho phép bọn họ xuất phát vào đầu xuân năm sau.”
Vân Hy cảm tạ, đợi thêm hai ngày, kẻ cầm đầu sơn tặc đã đầu thú.
Nghe nói ngọn núi mà bọn họ trấn giữ ở ngoại ô kinh thành gọi là núi Đầu Hổ, tổng cộng có bảy đại ca, mấy trăm huynh đệ, đủ loại nghề nghiệp, có loại đàng hoàng, không đàng hoàng cũng có.
“Tuy có xích mích với quan phủ địa phương, nhưng vài thập niên qua đã ngầm hiểu nhau, bọn ta không coi thường họ, thỉnh thoảng làm một số hành động khác người, họ cũng làm ngơ.”
“Đại khái hai tháng trước, chẳng phải có đám giặc cỏ ở ngoại ô kinh thành hay sao? Ban đầu bọn ta không đối phó với đám giặc cỏ, qua vài lần đánh nhau, một ngày nọ, thủ lĩnh của đám giặc cỏ này có biệt hiệu là Mắt Dùi lên núi cúng bái. Lúc ấy ta không có mặt, không biết bọn họ nói thế nào, lúc ta trở về, vài người đã vừa uống rượu vừa gọi huynh đệ.”
Kẻ cầm đầu sơn tặc này nói rằng mình xếp thử ba trong số bảy đại ca, tự xưng là “Tam ca”.
“Sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/359221/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.