Có tiếng gõ cửa bên ngoài.
Trình Sưởng vẫn ngây người, không trả lời.
Một lúc sau, cửa phòng được nhẹ nhàng đẩy ra, một giọng nói mềm mại hỏi: “Tiểu vương gia, ngài đã dậy chưa? Nô tỳ, nô tỳ hầu hạ ngài thay quần áo.”
Trình Sưởng sửng sốt một chút, nhìn qua, một tiểu cô nương ăn mặc như thị tỳ đang đứng trước cửa phòng.
Có rất nhiều nha hoàn hầu hạ trong vương phủ, nhưng không có người nào trong viện của hắn.
Tiểu vương gia trước đây quá hư hỏng, suốt ngày nghĩ tới chuyện vờn hoa bắt bướm, Tông Thân Vương sợ hắn chết yểu giống như vị huynh trưởng bị dính bệnh hoa liễu, cấm hắn khỏi nữ | sắc —— không cho hắn thị tỳ nào cả.
Trình Sưởng không hiểu sao đột nhiên có sự xuất hiện của tiểu thị tì, một lúc lâu mới hỏi: “Ngươi…… là ai?”
“Bẩm tiểu vương gia, nô tỳ được Vương phi phái tới hầu hạ ngài thay quần áo, rửa mặt, chải đầu.”
Nói xong, ngẩng đầu nhìn hắn, mặt đỏ bừng, vội vàng nhìn chỗ khác.
Trình Sưởng lại sửng sốt, nhìn xuống mới phát hiện áo trong của mình đang hở. Hắn lặng lẽ khép áo lại, vừa rời giường vừa hỏi: “Tôn Hải Bình đâu, kêu hắn vào.”
Tôn Hải Bình đang chờ ở ngoài phòng, vừa nghe Trình Sưởng kêu, hắn vội vàng bước vào: “Tiểu vương gia, ngài tìm ta à?”
“Ừm, ta đổ mồ hôi, muốn tắm rửa, giúp ta lấy nước ấm.” Trình Sưởng trả lời, sau đó nói với tiểu tỳ nữ, “Ngươi đi ra ngoài đi, ở đây không có chuyện của ngươi.”
Nhưng tỳ nữ nghe vậy cũng không nhúc nhích, một lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/359218/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.