Phương Phù Lan không thích chó mèo, sau khi Vân Hy mang Dơ Dơ về phủ, nàng nuôi nó trong viện của mình.
Con chó to bằng bàn tay, mỗi ngày một kiểu, lúc Dơ Dơ mới tới, đi bộ thì vấp ngã, từ cửa viện đến trước phòng Vân Hy cũng bị té vài lần dọc đường.
Vân Hy vốn lo lắng mình không nuôi nổi nó, ai ngờ nửa tháng sau, Dơ Dơ được Tam công tử và tiểu quận vương cung cấp hai chén sữa dê vào buổi sáng và buổi tối, ngày càng mạnh mẽ hơn.
Có lần Điền Tứ tới tìm Vân Hy, thấy Dơ Dơ đang uống sữa thì líu lưỡi: “Con, con, con chó này, sao ăn ngon hơn người?”
Vân Hy nhìn sữa dê tươi trong chén Dơ Dơ cũng cảm thấy xấu hổ.
Ban đầu nàng cảm thấy Dơ Dơ yếu ớt, sợ mình không nuôi nổi, Trình Sưởng và Trình Diệp sai người đưa sữa dê tới, nàng nhận liền.
Nay Dơ Dơ tung tăng nhảy nhót, chân Bạch thúc đã tốt hơn nhiều, A Linh may vá chút đỉnh để phụ giúp, mỗi tháng Vân Hy có thể để dành một ít bạc, cứ mỗi ba ngày thì mua một chén sữa dê, cùng với cháo bột, cũng đủ để nuôi Dơ Dơ.
Vân Hy nghĩ vậy, sáng sớm hôm sau bảo Triệu Ngũ đến Tông Thân Vương phủ và Nam An vương phủ để cảm tạ và từ chối.
Trưa hôm đó, Triệu Ngũ trở lại với lời nhắn: “Tiểu quận vương nói rằng, Dơ Dơ sinh ra ở Nam An vương phủ, hôm ấy được đại tiểu thư cứu mạng, Nam An vương phủ nên quan tâm đến nó.”
“Tam công tử nói là, hắn vốn muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/359210/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.