Trình Sưởng khẽ lắc đầu: “Ta không sao.”
Ánh mắt hắn rơi vào bàn tay buông thõng bên người Vân Hy: “Tay của cô……”
Lúc này Vân Hy mới nhớ mình bị thương, giơ tay phải lên nhìn, thấy vết đao trên lòng bàn tay tuy hơi dài nhưng cũng may không sâu, không còn chảy máu giống vừa rồi.
Vân Hy từng ra chiến trường, nay lại là bộ khoái, có thói quen mang theo băng vải trong người.
Nàng nói: “Vết thương nhỏ, không sao.” Lấy băng vải trong túi tiền ra, định quấn quanh tay phải.
Trình Sưởng sửng sốt, ngăn nàng lại: “Cô không khử trùng à?”
“Khử trùng?” Vân Hy không hiểu, đoán ý hắn rồi nói, “Tam công tử yên tâm, trên thanh đao ngắn đó không có độc.”
Trình Sưởng nào nói đến thuốc độc, một vệt máu dài như vậy, hắn sợ nàng mắc bệnh uốn ván.
Hắn lớn lên trong bệnh viện từ khi còn nhỏ, biết làm công việc sơ cứu cơ bản.
Trình Sưởng nói: “Để ta xem vết thương.”
Vân Hy sững sờ, một lúc sau mới khẽ “Ừm”, duỗi tay phải ra đến trước mặt hắn.
Trình Sưởng nắm cổ tay nàng, kiểm tra cẩn thận, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, cũng may hiện tại không có dấu hiệu nhiễm trùng.
Vài người ở cuối nhà thuỷ tạ đã chạy tới, là Phùng quản gia và vài gia phó của Bùi phủ.
Trên hành lang dài, dấu vết đánh nhau vô cùng rõ ràng, trên mặt đất và trụ của hành lang còn có vết máu loang lổ.
Phùng quản gia thấy vậy, líu lưỡi: “Cái này, cái này……”
Không đợi hắn nói xong, Trình Sưởng dặn dò: “Đi lấy nước sạch, rượu, và thuốc cầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/359197/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.