Vân Hy sửng sốt: “Tam công tử có cách?”
Nhưng mà, người đã chết, còn có thể làm gì?
Trình Sưởng nói: “Đi thẳng không được thì chúng ta có thể làm ngược lại.”
Trong thời hiện đại, đây thật sự là một kiểu tư duy đảo ngược rất đơn giản.
Hắn giải thích: “Những kẻ giết người lái thuyền diệt khẩu hy vọng người lái thuyền đã chết. Như vậy trái lại, bọn họ sợ điều gì nhất?”
Vân Hy hơi hé miệng, dường như nhận ra gì đó.
Trình Sưởng gật đầu: “Điều bọn họ sợ nhất chính là người lái thuyền không uống chén nước độc kia, hắn căn bản không chết.”
“Vì vậy, hung thủ ẩn đằng sau nhất định sẽ trăm phương nghìn kế phái người tới xác nhận tình huống của người lái thuyền.”
“Một khi hắn phát hiện người lái thuyền chưa chết, nhất định sẽ ra tay lần nữa.”
“Gậy ông đập lưng ông?” Vân Hy thoát khỏi sự bế tắc, “Ý của Tam công tử là, chúng ta có thể tạm thời giấu tin tức người lái thuyền đã chết, dụ những kẻ sát thủ cắn câu?”
Trình Sưởng “Ừ”: “Người lái thuyền căn bản chưa nhìn thấy hung thủ, không biết nhiều manh mối, nhưng những kẻ sát thủ thì khác, bọn họ tám phần là ám vệ do hung thủ nuôi dưỡng, chỉ cần có thể bắt sống một người, có thể tra hỏi được rất nhiều thứ hơn người lái thuyền.”
Hắn nói, cân nhắc một lúc: “Mấy gian phòng giam bên cạnh không có người, vừa rồi lúc người lái thuyền chết, chúng ta cũng không lên tiếng, hai nha sai đi theo cô và hai gã hầu của ta đều là những người đáng tin cậy.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/359193/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.