Trong căn phòng lặt vặt ở hậu viện có bảy tám người, đa số ăn mặc như người hầu, một ông lão ngồi trên giường gỗ mặc vải thô, hai chân giấu dưới chăn mỏng, đôi môi mím chặt, không nói lời nào.
Có lẽ đây là Bạch thúc trong miệng Vân Hy.
Trình Sưởng lại nhìn sang một bên.
Ở mép giường gỗ còn có một nữ tử rất xinh đẹp với búi tóc kiểu phụ nhân.
Nàng cầm khăn vải lau khóe mắt, khàn giọng nói: “Bạch thúc nói không cần chân này, Phù Lan sẽ đối mặt với phu quân nơi chín suối như thế nào trong tương lai? Năm đó ngài cứu mạng chàng, chàng coi ngài như cha, nếu chàng biết ngài ở hầu phủ bị đối xử thế này, chắc chắn sẽ trách móc Phù Lan.”
“Thiếu phu nhân đừng khuyên nữa.” Bạch thúc buồn bực nói: “Mấy năm nay cả nhà lão bộc đã liên lụy đến hầu phủ bao nhiêu, lão bộc đều rõ trong lòng. Năm trước, đại tiểu thư đã bán tất cả những gì có thể bán trong nhà để chữa bệnh cho mẫu thân đã chết của Linh Nhi. Lão bộc vô duyên vô cớ đảm nhận danh tiếng là quản gia, không phân ưu được gì cho đại tiểu thư và thiếu phu nhân, còn dẫn theo A Linh ăn ở miễn phí ở chỗ này.”
“Đại tiểu thư có lòng tốt, hầu phủ xuống dốc đến mức này cũng không đuổi thân già bệnh tật của chúng ta đi. Trong phủ không chỉ có một mình lão bộc bệnh hoạn, thiếu phu nhân cũng bị bệnh, không thể cắt tiền thuốc.”
“Lão bộc là người tàn phế, lại gần đất xa trời, không cần đôi chân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/277422/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.