Vết thương trên vai Vân Hy không nặng, được người đỡ đi nghỉ ngơi, không bao lâu sau thì tỉnh lại.
Phương Phù Lan ở bên cạnh lo lắng hỏi: “A Đinh, muội thế nào rồi?”
Vân Hy cố gắng ngồi dậy, khẽ lắc đầu: “A tẩu, ta không sao.”
Vết thương của nàng vừa được băng bó xong, trên chiếc bàn nhỏ cạnh giường còn có chén thuốc nóng hổi.
Phương Phù Lan nhíu mày: “Chỉ ra ngoài đi dạo mà sao bị thương như vậy?”
Bưng chén thuốc lên, múc một muỗng thổi nguội, “Uống thuốc trước đi.”
Vân Hy nghe lời uống thuốc, nhìn xung quanh, nơi này hẳn là tĩnh thất gần Côn Ngọc Uyển, hiện tại là giờ tuất, bữa tiệc chưa kết thúc, cách đó không xa còn tiếng đàn hát mơ hồ.
Vân Hy nhớ tới chuyện xảy ra trước đó trong rừng cây bên hồ nên hỏi: “A tẩu, Tam công tử thế nào?”
Phương Phù Lan chưa đáp, cửa phòng bị đẩy ra “kẽo kẹt”, người đến là Tần ma ma hầu hạ Thái Hoàng Thái Hậu.
Nhìn thấy Vân Hy, bà kinh ngạc nói: “Cô nương tỉnh lại nhanh như vậy?” Cúi người hành lễ, “Thái Hoàng Thái Hậu biết Vân đại tiểu thư bị thương vì bảo vệ Tam công tử, cho nên đặc biệt bảo lão thân lại đây chăm sóc cẩn thận.”
Tần ma ma theo hầu Thái Hoàng Thái Hậu từ khi còn trẻ, năm đó Hoàng Thái Hậu đi sớm, chính bà đã giúp Thái Hoàng Thái Hậu nuôi nấng Chiêu Nguyên Đế. Tuy Tần ma ma là nô tỳ, nhưng địa vị vô cùng tôn quý trong Tuy Cung.
Vân Hy nào dám
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/2296431/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.