Xe ngựa đi xa.
Vân Hy trở lại hầu phủ, đóng cửa, đi về tiểu viện của mình.
Đi được nửa đường, nàng dừng chân, dựa vào cây cột cuối hành lang rồi từ từ ngồi xổm xuống.
Đầu óc nàng trống rỗng, đến tận bây giờ cũng không rõ mình đang cảm thấy gì trong lòng.
Trên trời có ánh trăng mềm mại, hắn hái xuống, đưa đến tay nàng. Rõ ràng nàng không dám cầm, nhưng hắn lại nói với nàng, chỉ cần mở lòng bàn tay ra là được.
Ánh trăng chảy trên vân tay, mát lạnh dịu dàng như có chất chứa.
Nàng nên vui mừng, nhưng ngay sau đó, nàng lại lo được lo mất.
Đại khái những thứ quá tốt đẹp trên thế gian này sẽ khiến người ta lo lắng vô ích, sợ không cầm được, sợ không giữ được, sợ chỉ là giấc mộng hão huyền.
Thế nên nàng không dám hỏi thêm, sợ động tĩnh lớn thì giấc mộng sẽ tan thành mây khói.
Đêm đã rất khuya, quạ đêm bay qua hành lang, đậu ở một góc, kêu líu lo hai tiếng rồi phành phạch bay đi.
Nhờ ánh trăng, Vân Hy nhìn bóng dáng của con quạ đêm, lúc này tinh thần nàng hơi thanh tỉnh, trong lòng lơ đãng nghĩ tới Phương Phù Lan.
Thực ra nàng đã từng nghiêm túc suy nghĩ ai sẽ là nội ứng của “quý nhân”, thậm chí còn nghi ngờ, thử tất cả mọi người ở Trung Dũng Hầu phủ, ngoại trừ Phương Phù Lan.
Sau khi Vân Lạc qua đời, Phương Phù Lan là người thân nhất trên đời này của nàng. Nàng không thể chấp nhận là Phương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/2296420/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.