Gió rất nhẹ ở Tần Hoài vào đầu xuân, Phương Phù Lan mặc y phục màu trắng, tắm trong làn gió hây hây, giống như một đóa ngọc lan mới nở.
Nàng cúi đầu nhìn Tuyết Đoàn Nhi, không khỏi nở nụ cười, cúi xuống bế nó lên, đưa tay xoa đầu nó.
Tuyết Đoàn Nhi rúc vào lòng Phương Phù Lan, “meo meo” hai tiếng tựa như làm nũng.
Phương Phù Lan ngước mắt nhìn xung quanh, thấy Trình Sưởng cách đó không xa, chậm rãi đi tới, cúi người: “Tam công tử điện hạ.”
Trình Sưởng gật đầu, hỏi: “Thiếu phu nhân đi khám bệnh à?”
“Vâng.” Phương Phù Lan gật đầu, “Bệnh cũ.”
Nói xong, đưa Tuyết Đoàn Nhi cho Tôn Hải Bình đi theo Trình Sưởng.
Nhìn bộ dạng Tuyết Đoàn Nhi quyến luyến Phương Phù Lan, Trình Sưởng hỏi: “Thiếu phu nhân biết con mèo này hay sao?”
Con mèo vốn thuộc về Diêu Tố Tố, sau này mới đi theo hắn. Hắn hầu như không mang Tuyết Đoàn Nhi ra ngoài, Diêu Tố Tố lại không thân thiết với Phương Phù Lan, làm sao Phương Phù Lan nhận ra Tuyết Đoàn Nhi?
Phương Phù Lan nói: “Đầu năm ngoái, thiếp thân hết tang, có vào cung với các quý nữ và mệnh phụ, từng gặp Tuyết Đoàn Nhi vài lần trong cung của Hoàng quý phi nương nương. Ngày Tố Tố mất, Kinh Triệu phủ truyền nhân chứng, Tuyết Đoàn Nhi ở bên ngoài công đường chờ Tố Tố, thiếp thân đã dừng lại để xem nó. Lúc ấy thiếp thân thấy nó có linh tính, nghe nói người của Diêu phủ không cần nó, cảm thấy đáng thương, vốn định mang nó về hầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/2296402/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.