Lăng Vương nhớ tới một chuyện, nói với Phương Phù Lan: “Ngày đó Minh Anh ở Kim Loan Điện giải oan cho Trung Dũng Hầu, sở dĩ không đề cập chuyện lão tứ hạ độc đại hoàng huynh, thứ nhất là rút lui để tiến lên, buộc phụ hoàng không thể không hỏi tội lão tứ; thứ hai là chừa lại một tay.”
“Chừa lại một tay?”
“Ừm.” Lăng Vương gật đầu, “Bởi vì cho dù các manh mối đều hướng về lão tứ, không có chứng cứ xác thực, hắn vẫn không xác định được người đuổi giết hắn đến tột cùng là ai.”
Nói tới đây, hắn thở dài: “Hắn hành động chu đáo, nếu đã nghi ngờ nàng, e rằng đã cho võ vệ âm thầm theo dõi nàng.”
Phương Phù Lan nhẹ giọng nói: “Ta biết, nhưng ta cũng cần tới tiệm thuốc.”
Ánh mắt nàng u ám: “Mấy ngày trước, A Đinh…… cũng nghi ngờ ta, bảo Tần Lâu theo ta một thời gian.”
“Không sao. Minh Anh thích Vân Hy. Lần này, Vân Hy vừa xuất chinh, hắn không muốn khiến nàng lo lắng, mặc dù cho người theo dõi nàng, nhưng sẽ không gây ồn ào, cùng lắm là để người của hắn điều tra Hòa Xuân Đường mà thôi. Hắn muốn thì cứ để hắn điều tra. Về phần Tần Lâu, nàng không để lộ sơ hở trước mặt nàng ta, cần gì phải lo lắng?”
Hắn thấy Phương Phù Lan vẫn thất thần, lấy ra một hộp gấm, đẩy đến trước mặt nàng: “Màu sắc không đẹp, nhưng cũng độc đáo.”
Mặt ngọc trong hộp gấm quả thực không tốt, màu ngọc vẩn đục, hơi thô ráp, nhưng nhìn kỹ có thể phân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/2296387/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.