Trình Sưởng “Ừm”, lại hỏi: “Ngươi biết bao nhiêu về chuyện của Phương gia năm đó?”
“Điện hạ đang hỏi Phương Viễn Sơn?” Chu Tài Anh hỏi.
“Tiểu nhân không rõ chuyện Phương gia lắm, tiểu nhân chỉ nhớ Phương Viễn Sơn từng làm ở chùa Minh Ẩn. Sau khi vụ án ở chùa Minh Ẩn xảy ra, Phương Viễn Sơn thăng chức vào Lễ Bộ chỗ phụ thân của ta.”
Trình Sưởng gật đầu. Thấy Chu Tài Anh đã uống hết trà, hắn cầm ấm trà định rót thêm. Ai ngờ Chu Tài Anh giật mình lùi ra sau vì hành động này của hắn, hoảng hốt nhìn hắn một lúc mới phản ứng kịp, hóa ra Trình Sưởng chỉ muốn rót trà cho mình, lập tức đặt chén trà xuống, kinh sợ chắp tay áo cúi xuống: “Tiểu nhân có thể tự làm, không, không dám làm phiền điện hạ.”
Thấy bộ dạng này của hắn, Trình Sưởng nghi ngờ trong lòng.
Lẽ ra hắn, Dư Lăng và Chu Tài Anh quen biết từ nhỏ, cho dù trưởng thành cũng không nên xa cách như vậy, nhưng tại sao ở trước mặt hắn, Chu Tài Anh luôn tự xưng mình là “tiểu nhân”?
Trình Sưởng chợt nghĩ, bất kể là Tông Thân Vương, Tông Thân Vương phi, hoặc là gia tướng và kẻ sai vặt trong vương phủ, nếu nhắc tới chuyện thuở nhỏ trước mặt hắn, cùng lắm là nhắc tới Dư Lăng, ngoại trừ Thái Hoàng Thái Hậu, chưa ai nhắc tới Chu Tài Anh.
Trình Sưởng mơ hồ cảm thấy không ổn, đang định hỏi, võ vệ vừa đi hỏi thăm tin tức đã trở lại.
Trong mắt hắn hiện lên vẻ lo lắng, nhất thời không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/2296385/chuong-98.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.