Vừa đến cửa phủ, một người hầu gấp gáp chạy tới báo: “Lão gia, đêm qua phủ nha đã hạ lệnh, nói rằng hôm nay các thương nhân vận chuyển hàng hóa ra khỏi thành chỉ có thể dùng đường thủy. Hiện giờ ở bến Đông Quan đang xếp hàng dài, ước chừng phải đợi hai canh giờ mới có thể lên thuyền.”
Phùng Truân hỏi: “Vì sao?”
“Không biết, hình như trong nha môn bị mất đồ, ra khỏi thành phải kiểm tra kỹ.” Người hầu nói, “Đi đường thủy chậm hơn rất nhiều, lô hàng tơ lụa của Kim Lăng nên giao hôm nay hay chờ ngày mai?”
Phùng Truân suy nghĩ một chút mới nói: “Hôm nay giao đi, không biết ngày mai có bỏ lệnh cấm chưa.”
Người hầu nói vâng, sau đó đi tới cửa hàng.
Gã sai vặt ở cửa dắt xe ngựa tới, Trình Sưởng hỏi: “Hôm nay trong cửa hàng có người muốn đi Kim Lăng hay sao?”
Phùng Truân nói: “Bẩm Bồ Tát đại nhân, đúng vậy. À, là vụ mua bán mà lần trước Bồ Tát đại nhân gợi ý cho tiểu nhân đó, hiện giờ đã hoàn thành, Kim Lăng đang vội vã muốn lấy hàng.”
Trình Sưởng “Ừm”.
Nếu hắn biết có người ở cửa hàng tơ lụa đi Kim Lăng, hắn có thể đi cùng thuyền. Bây giờ Phùng Truân và Phùng Quả đã tốn công sức để dẫn hắn đi xem cúng Sơn Thần, thật khó để hắn đề cập đến vấn đề này.
Núi Trường Huy ở thành đông của Dương Châu, rất gần bến Đông Quan, từ Phùng trạch đánh xe đến đó khoảng hơn nửa canh giờ.
Trình Sưởng và mọi người tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/2296362/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.