Môi và răng chỉ cách chút xíu, sự tươi mát của nàng và hơi ấm của hắn đã hòa quyện vào nhau.
Trình Sưởng dừng lại một chút, vốn không muốn để ý.
Sắp sửa nghiêng người tới, Lưu phủ doãn lại gõ cửa: “Tam công tử điện hạ? Ngài có ở bên trong không?”
Trình Sưởng mở mắt, nhìn Vân Hy, một lúc lâu mới lặng lẽ nhích xa một chút, vén tấm chăn mỏng trên người Vân Hy, khép áo trên vai cho nàng, sau đó bước tới mở cửa.
Lưu phủ doãn đang chờ ở ngoài phòng, thấy cửa mở, đang định bước tới, không hiểu sao, đột nhiên cảm nhận một luồng khí lạnh thấu xương.
Ông ngầng đầu nhìn, thấy gương mặt như tiên của Trình Sưởng tràn đầy địch ý, nhìn ông rét buốt một lúc lâu mới phun ra một chữ: “Nói.”
Lưu phủ doãn co rúm lại theo bản năng, không hiểu sao lại nghĩ, chuyện gì đây? Lại bị Tam công tử ghét?
Ông nói: “À, là thế này, cha con Phùng thị của cửa hàng tơ lụa nghe nói điện hạ phải về kinh sáng sớm mai nên đã giúp ngài thu thập vài bao hành lý, đưa tới trước khi trời tối. Hai người hiện đang chờ trước công đường, không biết điện hạ muốn truyền bọn họ vào không?”
“Vài bao hành lý?” Trình Sưởng sửng sốt.
Hắn có hành lý gì ở Phùng gia?
Nghĩ lại, chợt hiểu ra, có lẽ Phùng Truân và Phùng Quả đã bảo thợ may làm mấy bộ xiêm y màu trắng cho hắn.
Trình Sưởng gật đầu: “Đưa bọn họ tới đi.”
Trên đường về phủ nha, Vân Hy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/2296356/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.