—— “Một ngày nào đó, ta nhất định sẽ dẫn nàng đi xem non sông vạn dặm và phong cảnh tươi đẹp.”
Phương Phù Lan nghe vậy, hơi ngước mắt lên, bắt gặp ánh mắt của Lăng Vương.
Một đôi mắt đa tình nhàn nhạt mỉm cười.
Nhớ mang máng, mấy năm trước, hình như hắn cũng nói những lời tương tự.
Nàng không đáp, cụp mắt, yên lặng uống hết thuốc.
Thuốc có tác dụng mạnh, Phương Phù Lan uống xong, trong đầu cảm giác mệt mỏi, Lăng Vương giúp nàng kéo chăn, canh chừng nàng một lúc, thấy nàng đã ngủ say mới nhẹ nhàng ra ngoài.
Mưa lại rơi, kèm theo tiếng sấm mơ hồ, xẹt qua mái hiên.
Lăng Vương nhớ rõ, lần đầu gặp Phương Phù Lan cũng là một ngày mưa.
Lúc ấy là đêm trước tiết thanh minh, hắn nhận lệnh, đến Từ Nguyên Cung gặp Hoàng Hậu.
Tuy hắn là hoàng tử, nhưng ở trong cung nổi tiếng là bị Chiêu Nguyên Đế ghét bỏ. Lúc đầu được nuôi dưới danh nghĩa của Hoàng quý phi còn đỡ một chút, khi lớn lên, ở cung riêng, Hoàng quý phi miễn cho hắn thưa hầu sớm tối, mười ngày nửa tháng cũng khó có thể gặp Hoàng quý phi, huống chi là Hoàng Hậu.
Bởi vậy nếu không phải là tiết thanh minh, hắn hiếm khi đến Từ Nguyên Cung.
Trên đường bị chậm trễ một hồi, hắn bước nhanh, đi đến chỗ rẽ, bất ngờ đụng phải một nữ tử.
Nữ tử đang ôm mấy quyển kinh văn, va chạm như vậy, toàn bộ kinh văn bị rơi xuống đất, dính ướt nước mưa nên nhòe mực.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/2296350/chuong-118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.