Vân Hy lập tức vung đao ngang lưng ngựa, đẩy đám người xung quanh, sau đó xoay người xuống ngựa, che phía trước ba người A Cửu: “Lăng Vương điện hạ có ý gì, vì sao muốn đụng đến người của Trung Dũng Hầu phủ?!”
Nàng xông tới dữ dội đến mức các cấm vệ của tuần tra ty đều bị nàng buộc phải lùi lại mấy bước.
Tào Nguyên lạnh lùng nhìn nàng: “Thay vì Minh Uy tướng quân hỏi điện hạ, không bằng hỏi mấy người phía sau ngài trước, xem thử bọn họ đã làm chuyện tốt gì.”
Vân Hy nói: “Trung Dũng Hầu phủ của ta đầu đội trời chân đạp đất, nếu bọn họ ——”
Nàng vừa nói, vừa quay đầu lại nhìn thoáng qua.
Nhưng chỉ một cái liếc mắt, nàng sững cả người.
Gió đêm thổi bay mũ trùm đầu của Vân Lạc, để lộ một khuôn mặt tuấn tú.
“…… Ca?” Vân Hy giật mình nói.
Nàng nhìn Vân Lạc, thấy hắn nửa quỳ dưới đất, một tay ôm A Cửu, còn cánh tay kia…… hình như đã cụt.
Mấy năm nay, không phải nàng không hy vọng ca ca còn sống. Năm đó nàng đến Tái Bắc nhận thi thể của hắn, thấy thi thể cháy đen, sau khi trở lại Kim Lăng, nàng còn viết thư cho Trung Dũng quân cũ ở Cát Sơn Phụ, hỏi bọn họ có từng khám nghiệm thi thể của Vân Lạc, nhưng người ở Cát Sơn Phụ hồi âm rằng bọn họ đã đích thân khám nghiệm, thật sự là Vân Lạc.
Sau này Vân Hy nghĩ, đúng vậy, ca ca rất tốt đối với nàng, nếu hắn còn sống, tại sao không tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/2296317/chuong-131.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.