Chưa đến hoàng hôn, một trận mưa đột nhiên ập tới.
Mưa cuối xuân vừa nhanh vừa dày đặc, rơi xuống cây chuối trong biệt viện của vương phủ, phát ra âm thanh khiến người ta lo lắng.
Lăng Vương từ trong cung trở về, chưa đi vào biệt viện, bên trong đã có người chào đón.
Đó là Trung Thư thị lang Đan Văn Hiên.
“Điện hạ, ngài cuối cùng đã trở lại.” Đan Văn Hiên và các thân tín liên can đã đợi nửa ngày ở biệt viện, lòng ông nóng như lửa đốt, vừa nhìn thấy Lăng Vương, không quan tâm đến lễ nghĩa, hỏi thẳng, “Ngàn tính vạn tính, không tính được Ngũ điện hạ quả nhiên ở trong cung. Điện hạ, chúng ta giờ nên làm gì?”
“Đúng vậy điện hạ, hôm nay bệ hạ bảo Ngũ điện hạ dọn đến Hàm Nguyên Điện trước mặt các đại quan, Hàm Nguyên Điện là nơi ở trước đây của cố Thái Tử điện hạ, bệ hạ đến tột cùng có ý gì?”
“Nghe nói bên Lễ Bộ đã bắt đầu định ngày Ngũ điện hạ nhận tổ quy tông, chẳng lẽ…… chẳng lẽ chúng ta thật sự chỉ còn con đường duy nhất là khởi binh?”
Lăng Vương nghe những người này mồm năm miệng mười, không để ý, bước thẳng vào chính đường, ngồi ở đầu.
Có lẽ cảm thấy Lăng Vương không vui, Đan Văn Hiên tự ngậm miệng, quay lại chính đường cùng với các thân tín liên can và Lăng Vương, nháy mắt với La Phục Vưu.
La Phục Vưu gật đầu, đứng dậy vái chào Lăng Vương: “Xin hỏi điện hạ, hôm nay sau khi bệ hạ rời khỏi Thái Y Viện,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/2296297/chuong-144.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.