Bình minh đến sớm vào mùa hè, đến giờ dần, phía chân trời đã trắng xóa.
Đông sương phòng nồng nặc mùi thuốc, thấy nước ấm và canh sâm lần lượt được đưa vào, người bên trong vẫn chưa khá hơn chút nào, ngay cả đại phu cũng không ra ngoài.
Lăng Vương chờ dưới mái hiên, hắn không ngủ cả đêm, giờ phút này hai mắt đã có quầng thâm.
Võ vệ thấy thế, đề nghị: “Hay là điện hạ nghỉ ngơi trước đi, để thuộc hạ canh giữ ở đây.”
Lăng Vương liếc hắn, xua tay.
Không bao lâu sau, Tiết đại phu khám xong cho Phương Phù Lan, rốt cuộc cũng bước ra.
Lăng Vương tiến lên hỏi: “Thế nào?”
Tiết đại phu nói: “Bẩm điện hạ, coi như giữ được mạng.”
Lăng Vương thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng Tiết đại phu lại nói: “Tuy nhiên, thiếu phu nhân vốn ốm yếu, chết đuối trong đêm lạnh đã tổn thương căn cơ. Hiện giờ suy nghĩ quá nhiều nên bị bệnh nặng, nếu không nghỉ ngơi kỹ lưỡng, e rằng chỉ sống được vài năm.”
Tần tiểu nương vừa từ trong phòng đi ra ở phía sau, nghe vậy, vội vàng bước tới hành lễ: “Xin hỏi Tiết đại phu, bệnh của Phù Lan phải nghỉ dưỡng thế nào? Ngài nói biện pháp, thiếp thân sẽ chăm sóc cẩn thận.”
“Không khó, thiếu phu nhân còn trẻ, chỉ cần uống thuốc đúng giờ mỗi ngày, ít suy nghĩ, vài tháng sẽ khỏi.” Tiết đại phu nói xong, còn thêm một câu, “Mấu chốt là nàng phải muốn sống.”
Lăng Vương và Tần tiểu nương đều trầm mặc khi nghe hai chữ “muốn sống”.
Lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/2296272/chuong-149.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.