Trình Sưởng đứng ở trên đài, nhìn chăm chú vào xe ngựa chờ ở ngoài cửa nhỏ. Buổi sáng lúc hắn vào cung, đã bảo người đánh xe đợi ở nơi đó, hắn vốn định đến doanh trại Tây Sơn.
Trình Sưởng gian nan hỏi: “Ta…… có thể quay lại không?”
Nhưng Hạ Nguyệt Nam không trả lời hắn, căn bản không nghe được giọng hắn.
Trình Sưởng cũng không cần Hạ Nguyệt Nam trả lời mình, từ trong lời nói đã biết đáp án.
Thân thể đã sắp tan thành tro bụi, hắn muốn trở về, nên trở về như thế nào?
Hắn không thuộc về nơi này.
Chuyện này là cả đời, hắn không chần chờ nữa, đi vài bước đến cửa cung, ra lệnh cho người đánh xe đang ở bên ngoài cửa nhỏ: “Giúp ta mượn một con ngựa chạy nhanh, mau lên!”
Tựa hồ ý thức cho biết Trình Sưởng không đi tìm quan tài cũ, Hạ Nguyệt Nam vội la lên: “Trình Sưởng, anh đang làm gì đó?”
“Anh không đi tìm quan tài cũ à?”
“Anh đừng làm chuyện cố chấp, yêu đương và hận thù không có gì là không thể buông bỏ! Lỡ như rơi vào kết cục điên cuồng, anh ——”
Bóng mặt trời trôi đi, gió nổi lên khắp nơi. Buổi trưa đã trôi qua, giọng nói của Hạ Nguyệt Nam trong nháy mắt biến mất giữa trời đất.
Người đánh xe mượn ngựa, Trình Sưởng vội vàng lên ngựa, giơ roi đánh ngựa, chạy gấp về phía doanh trại Tây Sơn.
Giờ mùi.
Chỉ còn hơn hai canh giờ nữa là đến hoàng hôn.
Từ Tuy Cung đến doanh trại Tây Sơn nhanh nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/2296199/chuong-183.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.