Dòng chữ Tiểu Triện này rất đặc biệt, Trình Sưởng chụp nó, gửi cho một số người bạn học chuyên ngành lịch sử khảo cổ, nhưng họ đều nói không thể nhận ra.
Hạ Nguyệt Nam cũng cầm di động chụp một tấm, nói rằng sẽ tra trên mạng.
Trong phòng không có kết nối internet, lão hòa thượng không có gì làm, vừa nghe vậy, chủ động đi tìm ông chủ nhà trọ để hỏi mật khẩu wifi. Một lúc sau, ông chủ và lão hòa thượng cùng trở lại.
Tuy rằng đang là mùa du lịch cao điểm nhưng nhà trọ rất ế ẩm, hiếm khi có khách đến, ông chủ rất ân cần, báo mật khẩu wifi rồi hỏi: “Mọi người chưa ăn tối phải không? Xung quanh đây có nhiều món ăn vặt địa phương, hay là gọi một ít nhé? Nếu viết tên nhà trọ, có thể được giảm giá 20%.”
Trình Sưởng đã ăn tối, hắn bấm mở Meituan, hỏi lão hòa thượng và Hạ Nguyệt Nam: “Hai người muốn ăn gì, tôi sẽ gọi.”
“Không cần, không cần.” Lão hòa thượng nói, “Tôi vừa đi treo đơn, nhìn thấy dưới chân núi có một quán tôm hùm đất xào cay rất nổi tiếng, chúng tôi đã quyết định đến đó ăn.”
Hạ Nguyệt Nam hơi khó chịu: “Ai quyết định với con?”
Ông chủ kinh ngạc: “Ông không phải là nhà sư à? Tại sao ăn tôm hùm đất? Không ăn chay hay sao?”
Lúc này lão hòa thượng đã cởi áo cà sa, đang mặc áo sơ mi hoa chỉ thiếu bốn chữ “thực, sắc, tính dã” in lên áo, “Bây giờ chúng ta chú ý khoa học tin Phật, sinh ra làm con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/2296185/chuong-187.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.