Phụ cận Lâm An có một huyện làm trà tên là Đường Lý. Mỗi mùa xuân đến, các thương nhân trà từ Lâm An, Kim Lăng, và các châu phủ lớn sẽ tụ tập đến thị trấn để chọn lựa lá trà, vô cùng náo nhiệt.
Nhưng mùa xuân năm nay, thị trấn Đường Lý vốn nên tấp nập người đi đường lại yên tĩnh một cách lạ thường, đầu phố ngõ hẻm không có một bóng người. Trong huyện nha, huyện lệnh như bị kim chích sau lưng, nhường chỗ ngồi phía trên cho nữ tướng quân vừa đến hôm qua, cẩn thận nhìn sắc mặt của nàng.
Vân Hy không nhiều lời. Tối hôm qua nàng thức cả đêm, nhân dịp lúc này nhắm mắt nghỉ ngơi, không bao lâu sau, bên ngoài nha thự truyền đến tiếng bước chân vội vàng.
Thôi Dụ đi vào công đường, chắp tay với Vân Hy: “Tướng quân, thuộc hạ đã đi tới hai thị trấn phụ cận xem xét, trong thị trấn cũng có bệnh nhân có triệu chứng tương tự. Hiện giờ xem ra, có lẽ là dịch bệnh thật sự.”
Vân Hy hỏi: “Chử Mộc và Kha Dũng trở lại chưa?”
“Vẫn chưa, bọn họ đi đến thị trấn khá xa, nhưng cũng nhanh thôi.”
Vân Hy “Ừ”, nhíu mày không nói.
Nửa tháng trước, Vân Hy đến Lâm An làm việc, bởi vì thiếu gia của Doãn phủ – gia đình buôn bán dược liệu giàu có của Lâm An – thành thân, cho nên ở lâu một chút. Vân Hy định mấy ngày nay đến các huyện phụ cận Lâm An để hỏi thăm tung tích của Trình Sưởng, không ngờ mới vừa tới hai huyện, đột nhiên nhận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/2296180/chuong-191.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.