Hắn nằm trên giường mấy ngày, đã thay xiêm y. Hiện giờ đang mặc một bộ áo xanh, trong khi nói chuyện, Triệu thị giúp hắn thu dọn bộ đồ bệnh viện mà hắn mặc khi trở về, đi tới nói: “Bồ Tát đại nhân, nô gia đã giúp ngài bỏ tiên y vào bọc hành lý.”
Tráng Ngưu đang chuẩn bị tìm người đưa Trình Sưởng ra khỏi thôn, chợt nghe phía sau có người kêu: “Đại Ngưu ca, Đại Ngưu ca!”
Quay đầu nhìn, là Hổ Tử.
Lần trước Hổ Tử cũng bị nhiễm bệnh, đã khỏe mấy ngày nay, định đi cùng hắn rời thôn đến thị trấn đưa thuốc.
“Đại Ngưu ca, người trong thị trấn tới!” Hổ Tử chạy thở gấp gáp, tới trước mặt Tráng Ngưu, chống đầu gối thở hổn hển mấy hơi mới nói.
“Có người tới? Ai?”
“Không biết, có thể là quan trong thị trấn, còn mang theo vài quan sai. Họ nói trong thị trấn xuất hiện dịch bệnh, sợ thôn chúng ta xảy ra chuyện cho nên tới xem thử. Vừa nghe nói chúng ta đã tìm được thảo dược chữa bệnh, đã lấy hoa thất hương mà chúng ta chuẩn bị đi rồi.”
“Mang đi rồi?” Tráng Ngưu sửng sốt, “Ai bảo họ lấy? Họ là ai, ngươi hỏi rõ ràng chưa?”
Hổ Tử từ nhỏ lớn lên trong núi, hiện giờ mới mười sáu tuổi, chưa hiểu việc đời, tính tình thật thà. Người trong thôn đã hái hoa thất hương hết hai ngày, suốt đêm đưa đến trên vách đá, định mang đến thị trấn Bình Hóa, huyện Đường Lý, thậm chí Lâm An nha phủ để cứu người, kết quả đã bị Hổ Tử thoải mái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/2296175/chuong-193.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.