Cơ thể vẫn còn mệt, đầu óc cũng có chút chuếnh choáng nên phải lắc đầu vài cái mới có thể đặt chân xuống giường. Bàn chân đêm qua đã phồng rộp nay chạm đất ngay lập tức tôi phải rụt lại mà nhăn nhó. Từ nhỏ tới lớn chưa từng chịu cơn đau nào lớn đến vậy. Đau đến mức hai đuôi mắt tôi bắt đầu ướt nước.
Cái Nga nhìn tôi rồi bảo:
- Hay thôi, để mai.
- Thôi tao sốt ruột lắm, muốn đi hỏi luôn.
Cái Nga hiểu tính tôi cố chấp nên đành dìu tôi ra ngoài hành lang đứng, còn nó thì chạy đi lấy xe.
Ngồi lên lan can ngắm nhìn ngắm trời mây mới thấy bầu trời hôm nay cao và xanh, chim vẫn hót và mây vẫn bay. Còn tôi tự hiểu mình vẫn phải tiếp tục bám trụ lấy cái nghề ấy, chỉ có nó mới có thể giúp tôi lo được cho gia đình, ít nhất là cho tới khi tôi tròn 18 tuổi.
Cả quãng đường quen thuộc tôi chẳng nói một câu nào, chỉ mải mê nghĩ xem lát nữa sẽ bắt đầu từ đâu. Trí nhớ của tôi mông lung quá, chẳng biết gặp chị chủ rồi sẽ hỏi những gì. Nếu như tôi có thể nghỉ việc thì dễ rồi, đằng này tôi vẫn phải bám trụ lại nên rất sợ làm gì đó phật lòng người ta. Đi làm mà để chủ ghét, chủ đì thì sẽ rất mệt, bởi vậy tôi mới phải đau đầu đắn đo.
Lúc đi thì hùng hồn như thế, nhưng đến khi tới nơi tôi lại có một chút lưỡng lự. Cái Nga thấy tôi cứ ngồi mãi trên xe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-chi/3090698/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.