“Ngươi... ngươi đều biết.” Thanh Trúc cảm thấy không thể tin được, “Ngươi đã biết, vậy tại sao ngươi không có hành động gì chứ? Tại sao ngươi không đuổi ta đi, hoặc là đối phó ta chứ?”
“Tại sao ta phải làm như vậy chứ?” Triệu Khả Nhiên cười hỏi ngược lại, “Ngươi chẳng qua chỉ là một tiểu nha hoàn mà thôi, hơn nữa ngươi cũng không có làm ra chuyện gì, đã như vậy, sao ta lại phải phí thời gian để đối phó ngươi chứ? Như vậy không đáng giá.”
Nghe Triệu Khả Nhiên nói, lửa giận trong lòng Thanh Trúc càng lớn, nàng cảm thấy mình ở trong mắt Triệu Khả Nhiên chẳng qua chỉ là một con kiến hôi mà thôi, thậm chí cũng không thể có bất kỳ uy hiếp gì đối với nàng (TKN). Điều này làm cho nàng (TT) không khỏi nghĩ tới tỷ tỷ của nàng, có phải trong mắt của đại tiểu thư, mạng của nàng và tỷ tỷ, không đáng bao nhiêu tiền, có thể tùy ý chà đạp.
“Triệu Khả Nhiên, chẳng lẽ ở trong mắt ngươi, mạng người chính là như vậy sao? Chúng ta nha hoàn chính là không đáng nhắc tới sao?” Thanh Trúc oán hận nhìn Triệu Khả Nhiên, “Cũng vì như vậy, cho nên, ngươi mới đối xử với ta và tỷ tỷ như vậy sao?”
“Ta đối xử với tỷ tỷ của ngươi như thế nào rồi hả?” Vừa nghe Thanh Trúc nhắc tới Linh nhi, nụ cười trên mặt Triệu Khả Nhiên toàn bộ biến mất, “Chẳng lẽ ta đối xử với nàng chưa đủ tốt sao? Ta để cho nàng ăn tốt, mặc tốt, để cho nàng có cuộc sống dường như có thể sánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dich-truong-nu/2311294/chuong-182.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.