Ai cũng không nghĩ tới, Tiêu Nguyên Mẫn sẽ lúc này thực hiện, khi Mộ Dung Hi xuất binh chống lại man binh, ở Tiêu Nguyên Mẫn bên người chỉ có 300 người, nàng cũng dám hạ lệnh bắt một đại tướng quân.
Trong phòng đầy Tây Bắc quan viên, võ tướng nhóm không xuất binh đầy mặt phẫn nộ, Tiêu Nguyên Mẫn mặc bộ đồ cưỡi ngựa đỏ rực, tóc dài búi cao nhìn Lâm Đoan người bị trói hai tay, đứng ở trong đình viện.
Tiêu Nguyên Mẫn nhìn ngã trên mặt đất, bị người dẫm đến lung tung rối loạn dây nho, vốn tưởng rằng năm nay có thể ăn quả nho do tự tay Mộ Dung Hi trồng, đến là đáng tiếc……
“Thỉnh trưởng công chúa có lời giải thích, một tướng quân người nói bắt là bắt sao.”
“Trưởng công chúa muốn tất cả chiến sĩ lòng đều run sợ sao?”
“Lâm tướng quân có tội trạng gì, trưởng công chúa chớ có quá mức kiêu ngạo.”
“Nói xong sao?” Tiêu Nguyên Mẫn cũng không có vội vã giải thích, ngược lại lạnh giọng hỏi. Nàng chính là đích trưởng công chúa tôn quý nhất trong cung, được Tuyên Hoà đế nâng trong lòng bàn tay trưởng thành. Ngay cả mặt mũi Quý Phi đều dám đánh, hiện giờ chỉ là mấy người đàn ông ồn ào nhốn nháo. Tiêu Nguyên Mẫn căn bản không cảm thấy sợ hãi, lúc nàng làm quyết định, liền nghĩ tới có lúc như vậy, “Thật là ta nói đi.”
Không tự giác giọng những người đó nhỏ xuống, khí thế một người cùng hoàn cảnh sinh trưởng có quan hệ, “Chương Nhất.” Tiêu Nguyên Mẫn nói.
Chương Nhất thi lễ, trực tiếp móc ra một phần mật tin,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dich-truong-cong-chua/1742592/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.