Tiêu Thành Đức chết rất đơn giản, chỉ là Thục phi tìm hiểu ra tin tức mạng Tuyên Hoà đế không còn lâu, nói cho Tiêu Thành Đức, hắn ta cấu kết một ít, mưu toan bức vua thoái vị, cuối cùng bị Tuyên Hoà đế một lưới bắt hết, ban chết.
Khi Tiêu Nguyên Mẫn biết tin tức này, ừ một tiếng cho người lui xuống, chỉ có Mộ Dung Hi phát hiện đáy mắt nàng mỏi mệt.
“Không cần nghĩ quá nhiều.” Mộ Dung Hi rót một ly trà, “Hắn là gieo gió gặt bão.”
Tiêu Nguyên Mẫn nhấp môi cười một chút, “Biết, được làm vua thua làm giặc mà thôi.” Ngón tay vuốt nhẹ chén trà, “Nếu là bại là chúng ta, kết cục là giống nhau.” Cho nên tuyệt đối không thể bại, Tiêu Nguyên Mẫn trong mắt hiện lên một tia tàn khốc, “Chứng cứ tìm được rồi sao?”
“Không đủ.” Mộ Dung Hi nhíu mày nói, “Lâm Đoan làm việc thực cẩn thận.”
“Chuyện Man tộc ……” Tiêu Nguyên Mẫn đôi mắt híp lại, “Theo kế hoạch tiến hành.”
“Quá mạo hiểm.” Mộ Dung Hi cũng không đồng ý, “Những người Man tộc……”
Tiêu Nguyên Mẫn trầm giọng nói, “Ba năm.”
“Nguyên Mẫn, về cung đi.” Mộ Dung Hi nhấp môi nói.
“Sẽ không trở về.” Tiêu Nguyên Mẫn khẽ cười, nàng đứng lên, làn váy thêu sơn thủy nhẹ nhàng bay bay, mang theo vài phần lay động, nàng tươi cười bình tĩnh mà uyển chuyển.
Mộ Dung Hi duỗi tay, kéo tay Tiêu Nguyên Mẫn, mười ngón tay đan vào nhau, “Bầu bạn.”
Không chỉ có Tiêu Nguyên Mẫn không được sống yên ổn, cả Tây Bắc sợ đều là qua cái năm này không tốt, bởi vì gần đến lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dich-truong-cong-chua/1742590/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.