Triệu Kha rất nhanh đã đến.
Có lẽ không ngờ rằng trời còn chưa đến đêm khuya Khương Lê đã thổi còi, hắn chắc hẳn còn đang làm việc khác, trên người vẫn còn mang theo tuyết và cỏ vụn từ bên ngoài. Đứng trước cửa sổ, hắn nói: "Nhị tiểu thư."
"Triệu Kha, có một việc ta muốn nhờ ngươi làm." Khương Lê nhìn hắn.
Triệu Kha không khỏi ngạc nhiên, Khương Lê từ trước đến nay khi sai khiến hắn đều tỏ ra như là chuyện đương nhiên, đường hoàng mà làm. Triệu Kha cũng từ ban đầu không cam lòng, về sau thì cũng trở nên vô cảm. Đại nhân đã ra lệnh cho hắn chỉ cần phục tùng là đủ, hắn còn có thể nói gì?
Nhưng hôm nay Khương nhị tiểu thư, trong giọng nói gần như có ý cầu khẩn. Sắc mặt nàng cũng không tự nhiên như trước, ngược lại có chút lo lắng và cầu xin.
Mặc dù người từ Quốc Công phủ ra đều có trái tim cứng rắn như sắt, nhưng khi nhìn vào ánh mắt của Khương Lê, Triệu Kha vẫn không khỏi cảm thán, không ngờ Đại nhân lạnh lùng vô tình như vậy lại nhiều lần dung túng cho Khương nhị tiểu thư. Khi vị tiểu thư này tỏ ra vẻ cầu xin, sẽ khiến người ta sinh ra ảo giác, dường như chỉ cần từ chối nàng là một tội ác không thể tha thứ.
"Đại nhân đã dặn dò, yêu cầu của nhị tiểu thư, thuộc hạ chỉ cần làm theo." Triệu Kha trả lời cứng nhắc. Bất kể trong lòng nghĩ gì, hắn cũng không thể thể hiện ra ngoài.
"Nha hoàn của ta, Bạch Tuyết, quê
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dich-ga-thien-kim/3553746/chuong-146.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.