Editor: Gió
“Tôi … Tôi là …”
Ninh Hoan Tâm cứng họng cả nửa ngày, cô không biết tình huống bây giờ như nào, chẳng may nói sai một cái, bị Vương Niệm Bình ném ở đây thì sao?
“Trợ đạo, sao còn chưa đi?”
Lúc này, đột nhiên vang lên một giọng nói dễ nghe phía sau hai người.
Thời điểm Ninh Hoan Tâm nghe được giọng nói này hơi sững sờ, thanh âm rất quen thuộc, rất dễ nghe1
Thanh âm này là … Lão công Tương lệ Hành?
Tương Lệ Hành, ảnh đế của giới giải trí, hay còn được gọi là lão công quốc dân.
Đúng vậy, anh ta chính là lão công quốc dân trong truyền thuyết chứ không phải lão công của Ninh Hoan Tâm.
“Tương Lệ Hành? Thực sự là Tương Lệ Hành?” Lúc này, Ninh Hoan Tâm đã xoay người lại, thấy dáng người thon dài, anh tuấn trước mặt, cô lập tức hô lên, nhảy tới, lấy điện thoại của mình ra theo bản năng…
Điện thoại?
A, đúng rồi, đây không biết là chỗ quái quỷ nào, đã chết hay trong mộng, hay trong thế giới trò chơi?
Nói chung, không có điện thoại không thể chụp ảnh cùng với lão công quốc dân!
……
Tương Lệ Hành trước mặt rất trẻ, chỉ khoảng hai mươi tuổi, trên khuôn mặt đẹp trai phi phàm thiếu đi vẻ lạnh lùng, sắc bén của mười năm sau, nhiều hơn mấy phần ngây ngô và điềm đạm.
Anh ta mặc áo gió màu đen dày cộm, nhìn Ninh Hoan Tâm trước mắt, hơi cau mày: “Cô… Tôi biết cô à?”
“Anh không nhận ra tôi? Tôi là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dia-phu-wechat-dan-lao-cong-cua-ta-la-minh-vuong/2909684/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.