Chương trước
Chương sau
Lập tức một cái áo khoác vô tình rơi xuống dưới chân Lý Thành Thiên.

[Muốn áo liền có áo! Ký chủ tốt nhất là thành thành thật thật hoàn thành nhiệm vụ, còn muốn bỏ trốn, lôi kiếp sẽ trực tiếp đánh xuống, so với tại Nhân Gian còn khốc liệt hơn, đảm bảo mồ yên mả đẹp!]

Lý Thành Thiên sợ hãi nhìn quanh, vẫn còn ám ảnh vụ lôi kiếp, nhặt áo khoác lên mặc vào, kiên trì nói. "Dù sao ta đã gặp một lần, ta không sợ!"

[Xác suất gặp hệ thống vô cùng khó, xác suất tỉnh lại sau khi nhận trừng phạt hệ thống còn khó hơn. Ký chủ cân nhắc lại!]

Lý Thành Thiên nuốt nước bọt, lần trước dường như là... Chơi thử tập luyện, lần này là thật, không có hồi sinh đi.

Đã trèo lên lưng cọp, hắn quyết tâm nói. "Hệ thống, cho ta một nữ nhân xinh đẹp, ba vòng đều chuẩn!"

[Ký chủ đã hết quyền hạn nhận vật phẩm tân thủ!]

Lý Thành Thiên trợn tròn mắt nhìn trên thân, vật phẩm tân thủ... Là áo khoác?

"Hệ thống, ta vừa rồi nói chơi, ngươi đổi cái khác đi! Ta không lạnh, sao không khí ở đây nóng như vậy, là Hoả Diệm Sơn sao?"

Mặc kệ Lý Thành Thiên kêu khóc, hệ thống chẳng thèm lên tiếng.

Mất hết hi vọng, Lý Thành Thiên ủ rũ nói. "Ngươi có bản lĩnh như vậy sao không tự mình làm đi!"

[Phạm vi bản lĩnh hệ thống rất nhỏ, ký chủ đừng hiểu lầm! Chỉ cần ký chủ làm tốt, hệ thống giúp sức hết mình, sau đó hai ta tách ra ai về nhà nấy!]

"À à, hoá ra ngươi cũng không nguyện ý theo ta!"

[Ký chủ thật mau quên! Hệ thống nói là rơi trúng nha, vừa rồi ngoài vũ trụ chơi đùa, đột nhiên đụng phải đồng nghiệp, choáng váng rơi xuống đây!]

Lý Thành Thiên trầm mặc một hồi, cười khổ, chuyến này không chết cũng tàn phế.

Cho dù còn đủ lực lượng, hắn chưa chắc gì mình đã đối phó nổi Thiên Cung đâu, còn mấy tộc kia nữa.

"Nhưng mà, toàn tộc trong miệng ngươi gồm những ai?"

[Ngoại trừ Nhân tộc, chính là Yêu tộc, Quỷ tộc, Long tộc, vân vân.]

Kém chút Lý Thành Tiên bị doạ cho té ngửa, nghe qua xác thực là toàn thế giới nện một mình hắn, còn có đoạn sau vân vân.

"Hệ thống, ngươi biết nhiều như vậy, nhất định nắm rõ hết điểm yếu đối phương đi!?"

[Thật ngại quá! Tại thế giới này, chuyện ta vừa nói ai ai đều biết!]

Lý Thành Thiên cố kiềm chế không thổ huyết, sau đó bình tĩnh nói. "Bắt đầu nào! Ta không thể ngồi một chỗ chờ chết! Nói đi, đầu tiên ngươi sẽ nâng cấp cho ta cái gì? Thần kiếm, bảo giáp, tốt nhất là bậc SS!"

[Hiện tại không còn quà tân thủ để mở, ký chủ vui lòng xem qua thông tin!]

[Lý Thành Thiên

...]

Lý Thành Thiên lật mắt muốn mù cũng không thấy gì, nói. "Thông tin ta đâu? Sức mạnh, tốc độ, tỉ lệ bạo kích?"

[Nói chung ký chủ vừa bắt đầu không có gì cả! Thực lực hơn người phàm một chút, hệ thống cũng lười biếng cập nhật vào. Hiện tại ký chủ đánh còn không lại ta, nói chi ra ngoài nạp mạng đâu, loanh quanh Địa Phủ hít chút linh khí đi!]

Lý Thành Thiên tức giận, có chút thở gấp. "Vậy ta hít tới khi nào? Đợi cho thiên binh thiên tướng xuống bắt sao? Mà nghe nói vài thần tiên nhìn thấu Tam Giới, ta tại đây hẳn bọn họ đều biết!"

[Một ưu điểm của hệ thống, từ lúc xuất hiện đã giăng toàn bộ kết giới ngoài Địa Phủ, dù không thể ngăn cấm người khác bước vào, nhưng muốn dùng pháp nhãn xem thì không được.]

"Được rồi, nói đi nói lại, ta nên làm thế nào?"

[Có thể xem thử bản đồ Địa Phủ một chút!]

Lập tức một màn hình đen sì xuất hiện trong đầu Lý Thành Thiên, mà hắn lưu ý nhất là một chấm đỏ trên màn hình.

"Cái màu đỏ đỏ hẳn là ta đi! Nhưng sao không thấy gì nữa?"

[Bị đánh không còn chút cặn đương nhiên là không có gì? Nói chung ba trăm năm qua không biết thay đổi ra sao, ký chủ tự mình khai phá bản đồ, hệ thống dần cập nhật. Lưu ý đừng đi qua kết giới, hệ thống không kịp độ!]

Lý Thành Thiên dần quen giọng điệu này, thở dài, bước đi tới phía trước.

Quả nhiên đi tới đâu Lý Thành Thiên thấy màn hình sáng lên chỗ đó, hệ thống làm việc cũng nhanh, đã tạo nên hình thái trên bản đồ vị trí xung quanh hắn.

Cái này giống như kiếp trước Lý Thành Thiên chơi game xây thành, cũng không sai biệt lắm.

Vừa nghĩ tới game xây thành Lý Thành Thiên có chút chột dạ.

Nếu như xây dựng không kịp thời gian, ắt hẳn đội quân khác sẽ qua đánh, mà tình trạng phòng thủ vô cùng khó khăn, vì bị chiếm mất tài nguyên, quân số thua thiệt.

Cho dù thắng cũng phải trùng tu nhà cửa, tiếp tục đốn cây tìm mỏ vàng, rèn luyện quân lính.

Xét Địa Phủ hiện tại, Lý Thành Thiên nghĩ khi xưa là không kịp chuẩn bị rồi, hơn nữa cũng không thành công phòng thủ.

Nhưng Lý Thành Thiên không biết hệ thống có thể xây nhà hay chăng, ít ra còn có kết giới, nhất định sẽ có pháo đài chứ, nếu vậy cũng không tệ.

Hắn không hỏi nhiều, tập trung mở sáng bản đồ, biết người biết ta trăm trận trăm thắng, còn ngay cả nhà mình cũng không rành đường đi, làm sao giữ nhà.

Một hồi Lý Thành Thiên đã cho bản đồ kéo một đường dài, đương nhiên là đại lộ dưới chân.

Rốt cuộc điểm dừng tại một khâu đất tầm 10m, bên trên đầu lâu xương sọ nằm rải rác, trông vô cùng quỷ dị.

Không đúng, Lý Thành Thiên là Địa Phủ Đế Vương, là Boss, hắn sợ cái gì.

Địa Phủ mà, nếu như có hoàng kim óng ánh thần tiên bay lượn mới đáng sợ nha.

Chú ý còn có một thanh kiếm cắm xuống tại trung tâm, toàn thân hắc ám, đầu tay cầm chạm khắc đầu sọ, nhìn qua liền biết không phải đồ thiện lương.

[Ký chủ hãy tới gần cho hệ thống tiếp nhận thông tin!]

Lý Thành Thiên quét mắt, cả gan bước tới.

[Đây là bảo địa!]

"Ngươi giải thích rõ hơn đi!"

[Ba trăm năm trước Phong Đô Đại Đế như là biết được tình cảnh, đã dùng hết phần tàn hồn lưu lại nơi này. Mà lúc đó hoàn cảnh nguy kịch liền kích phát khả năng bảo hộ, ngay cả Thông Thiên Tuệ Tam Đồng của Nhị Lang Thần cũng nhìn không ra, Phong Đô Đại Đế thật khéo sử dụng tàn hồn!]

"Ngươi nói Nhị Lang Thần cũng không biết, ngươi lại biết? Hệ thống ngươi đừng hố ta nha!"

[Bất kỳ chỗ nào đều có lưu trữ ký ức, nhưng phải là có duyên mới thấy, vô duyên cho dù đạo hạnh tới đâu cũng không thấy. Cho nên hệ thống thành lập trên người ký chủ, từ đó đã có thể dễ dàng tiếp nhận những nguồn ký ức này.]

"Thì ra là vậy!"

[Còn nữa, trải qua ba trăm năm ngắn ngủi, vậy mà nuôi dưỡng ra một thanh Phế Tiên Ma Kiếm, đầu sọ quỷ phía trên đúng là không còn gì phù hợp hơn để trang trí! Thiết kế cũng thật tinh xảo, đem kỳ kim huyền thiết so ra đúng là cặn bã!]

"Hệ thống, ngươi bớt đi!" Lý Thành Thiên xạm mặt nói. "Sao ngươi biết nó là Phế Tiên Ma Kiếm?"

[Đương nhiên Phong Đô Đại Đế đều chuẩn bị cho nó một cái tên hoàn chỉnh! Mặc dù phế tiên, nhưng danh xưng không nói lên tất cả, ký chủ ưu tú thì phế cái gì cũng được, ký chủ vô năng thì miễn cưỡng cắt hành tây.]

"Ngươi là đang xỏ ta?" Lý Thành Thiên hừ một tiếng. "Chỉ là một thanh kiếm mà thôi, sáo lộ quá quen thuộc, đa số nhân vật chính đều mang kiếm!"

Hắn thật phiền muộn không thôi, gặp ngay binh khí liền mất hết ý chí, là thuộc tính đấu sĩ nha.

Không phải xạ thủ bắn lén sao, ít ra cũng là pháp sư đứng từ xa triệu hồi hoả cầu lôi kích đi, đằng này đấu sĩ chính là lao vào chịu sát thương.

Nghĩ tới đây Lý Thành Thiên lại muốn về nhà, nhưng nhớ tới hệ thống đề cập lôi kiếp, kiên trì ở lại.

Hắn cùng hệ thống bám dính, định vị không sai được, tránh chỗ nào cho thoát.

Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.