Chương trước
Chương sau
Thời điểm hắn lại gần Lý Thành Thiên mới chú ý, bên trong hệ thống rà soát nhận diện khuôn mặt, nổi lên thông báo là con hàng này phù hợp với Địa Tạng Vương tới 80%.

Lý Thành Thiên không tránh được phải xúc động, 80% này cũng quá lớn, không lẽ huyết y hoà thượng đúng là Địa Tạng Vương chuyển thế.

Hoặc là trong lúc Địa Phủ xảy ra biến cố, Địa Tạng Vương lén lút lên nhân gian mai danh ẩn tích rồi?

Hoá ra cùng là người quen nhưng chưa hề gặp mặt nha, bất quá đều là Lý Thành Thiên nghĩ như vậy, thực hư ra sao có hỏi mới biết.

Lúc này huyết y hoà thượng nhìn mọi người, buông một hơi thở dài cảm thán, như là cao tăng đồng cảm chúng sinh loại hình.

Sau đó nói. "Chư vị có tay có chân lành lặn, không muốn tìm một cái công việc đàng hoàng, hà hiếp bách tính trấn lột tiền nong, chỉ là tích cho nghiệp quả nặng nề."

Lập tức mười ba người kia không hẹn mà tới, cùng nhau quỳ xuống, nhao nhao lên nói phải nói phải, thánh tăng nói quả thực không sai, tiểu nhân có mắt không tròng loại hình.

Cái này đương nhiên bị khí tràng huyết y hoà thượng ép xuống, tới nhìn cũng không dám nhìn thẳng, thở cũng không dám thở mạnh.

Lý Thành Thiên nhìn thực tế có gì không đúng cho lắm, hoà thượng giảng đạo, thảo khấu kính phục, nhưng là bị doạ cho phục.

Huyết y hoà thượng như là một tôn đại phật, tiếng nói như chuông Lôi Âm Tự, phá lệ uy nghiêm, cộng thêm hắn tướng mạo khôi ngô cũng là quá khiêm tốn, những tên hộ vệ nhiều năm rèn thể lực, bắp tay bắp chân vòng ngực phải lớn, vậy mà đứng trước hắn có xá là gì.

Nhìn xem, mặc dù trong tăng bào nhưng thoáng nhìn ra thân thể hắn, vừa to lớn lại cứng cáp, Lý Thành Thiên còn nghĩ là bên trong lò võ Thiếu Lâm Tự đâu, không lầm cũng là chức nghiệp võ tăng.

Cuối cùng là diện mạo hỏng bét, một mắt bị mù, cũng không phải dạng ảnh hưởng nhãn quang, mà là bị đào mất một con mắt, chỉ còn lại vết sẹo đáng sợ.

Bất quá còn lại một con mắt kia vô cùng được việc, hắn liếc qua một cái đám người đều run rẩy.

Phảng phất chính mình là cường đạo đánh nhỏ lẻ, gặp ngay đại ma đầu ác bá còn hơn, nơi nào có hoà thượng đâu, hoà thượng không phải da mặt sáng loáng tính tình dễ chịu sao.

"Mỗi người đều có cái duyên phải nhận, cái nghiệp phải gánh, bần tăng không muốn xen vào, chỉ là cảm động khuyên bảo!" Nói, huyết y hoà thượng bình thản lướt qua, xem chừng là muốn rời khỏi đây.

Lập tức Lý Thành Thiên tranh thủ kéo lên quan hệ, chặn đường nói. "Đa tạ trưởng lão! Không biết trưởng lão ngọc tính cao danh? Kịp thời ra tay cứu giúp ta thật là đắc hạnh đắc hạnh!"

Còn lại mười ba người toàn bộ đều liếc mắt qua, cứu giúp nha, bọn ta chỉ là ăn cướp, ngươi ra tay giết người còn làm bộ dáng cừu non.

Nếu như nam tử gầy gò nghe được nhất định là hoàn dương bật dậy, tức giận tới mức sống lại.

Ngươi móc lỗ mũi dính lên áo ta, coi như ngươi sẽ đưa tiền nên ta nhịn, không ngờ ngươi trở mặt lấy mạng ta.

Rốt cuộc ta là phản diện hay ngươi là phản diện nha?

Huyết y hoà thượng nhìn tới Lý Thành Thiên, nói. "Bần tăng pháp hiệu Nguyên Huyên. À, có thể cho ta hỏi đường về Trương gia thôn?"

Lý Thành Thiên giật mình, sau đó cũng nói. "Ngươi đi thêm chút nữa, tận cùng sơn vực sẽ tới một cái chợ, đi hết sẽ gặp núi hoang, cứ ngay hướng bắc mà đi, khi nào có nhà ở đó là Trương gia thôn."

Nhìn bộ dáng hoà thượng này không lẽ tới bắt yêu vật sao, nhưng là Trương gia thôn cũng không đến nỗi này, phải mời từ phương xa cao tăng tới trừ yêu, nhìn vào liền biết hắn không phải người tại đây.

Lý Thành Thiên nghĩ có lẽ muốn đi thăm bằng hữu, không nghĩ quá nhiều.

Sau đó nói. "Mạo muội! Ta thấy trưởng lão đọc Địa Tạng Vương bồ tát, không biết có ý nghĩa gì hay không?"

Nguyên Huyên nói. "Đó là chỗ bần tăng thờ Địa Tạng Vương bồ tát!"

Lý Thành Thiên không biết hắn nói thật hay đùa, còn tưởng thế nào, đơn giản vậy thôi sao?

Thờ Địa Tạng Vương, niệm Địa Tạng Vương, vậy mà 80% phù hợp làm Địa Tạng Vương.

Có lẽ Lý Thành Thiên cũng nên có câu cửa miệng đi, tập quán hình thành danh phận, cái gì Ngọc Hoàng Đại Đế rất không tệ.

Nguyên Huyên nhìn lên trời không còn sớm, đối Lý Thành Thiên đa tạ chỉ đường cùng từ giã, sau cùng nói. "Thí chủ muốn vào Mẫu Yêu Lâm?"

"Đúng rồi, nhìn vào liền biết ta sẽ làm gì, Nguyên Huyên trưởng lão muốn ngăn cản ta sao?"

Người xuất gia tu hành không sát sinh, nhưng Bình An Quốc không giống như vậy, chỉ là áp dụng cho động vật, con người, trong khi đó yêu vật vẫn phải bị diệt trừ, được cho rằng yêu tính lớn hơn thú tính.

Phật môn dựa vào triều đình, nếu như triều đình không tín đạo tín phật bọn hắn chẳng thể nào tồn tại, mà Bình An Quốc vẫn rất tín nhiệm bọn hắn, cho nên bảy phần là đồng tình.

Nhưng cũng có một vài người không chấp nhận, chúng sinh bình đẳng, đã sát sinh chính là sát sinh, còn lại đều là ngụy biện.

Tỉ như Nguyên Huyên nếu nói ra lời khuyên bảo, nhất định Lý Thành Thiên khó mà tiến vào Mẫu Yêu Lâm, nhưng Lý Thành Thiên sẽ không e ngại.

Một màn vừa rồi phát sinh, rõ là yêu vật quấn lấy con hàng này, sau đó tụi nó chỉ còn lại là cánh tay.

Quả nhiên Nguyên Huyên không có ý định gọi Lý Thành Thiên phóng hạ đồ đao, nói. "Thí chủ đi đằng đông ta đi đằng tây, tự nhiên không có liên quan. Muốn nói với thí chủ một câu, duyên nghiệp với yêu vật, từ cổ chí kim, chưa ai thanh thản."

Nói ra giống như nói chính mình, Lý Thành Thiên nhìn sâu trong mắt Nguyên Huyên, mặc dù một mắt không thể hiện đầy đủ ý tứ, nhưng là rất phức tạp.

Hoà thượng, cũng không hoàn toàn thọ giới, cũng không phải không lưu luyến hồng trần.

Nguyên Huyên đi khá xa tầm mắt, Lý Thành Thiên quay trở lại, nhìn xuống nam nhân gầy gò trào máu miệng, nhìn tới đoàn người im lặng mang theo sắc mặt méo mó.

"Không còn gì, xin phép!" Lý Thành Thiên nhanh chóng đi đến Mẫu Yêu Lâm, ngăn không cho bọn hắn nhớ mặt.

Bất quá bản thân lỡ tay giết người, không nhớ mặt mới là gặp quỷ.

Nhưng nếu là như Lý Thành Thiên phỏng đoán bọn hắn là sơn tặc, làm sao dám đi báo quan đây.

Mười ba người nhìn Lý Thành Thiên đi rồi, cũng không đuổi theo, chỉ là không nhịn được trong lòng chửi mắng hai câu.

Dạo này ế khách, đã vậy toàn gặp dạng kẻ đến không thiện, cũng may ban đầu còn kiếm được năm quan tiền, tối nay chúng ta đi về húp cháo hoa uống sữa dê đi.

Hai bên đường tần suất cây cối càng lúc dày đặc, Lý Thành Thiên hơi hơi ngẩn đầu, hít hít cái mũi, là hương vị của thiên nhiên.

Chợt một tiếng gầm gừ phát ra, cảm giác rất nhẹ, nhưng là vang vọng phải ra đại khí, phía sau kéo dài một chút tựa hồ day dứt.

Lý Thành Thiên dừng lại, không ngờ có hổ.

Quả nhiên cây cối có chút xào xạc, một đầu bạch thố dần tiến ra, ách, không phải là hổ, nhưng từ lúc nào thỏ cũng biến tiếng kêu rồi.

Thỏ này mập mạp không kém Lý Thành Thiên, nói như vậy cũng không khoa trương, chính là chiều cao so với hắn cũng được phân nửa, cái này là nó hiện chưa đứng lên.

Toàn thân lông trắng muốt, tứ chi to béo thành khối, hai cái tai dài khẽ động vẫn tạo ra âm thanh chà xát, đủ để hình dung nó như thế nào phát triển.

Lúc này thỏ mập mạp vòng tới sau lưng Lý Thành Thiên, dùng một cặp ánh mắt xanh biếc thăm dò, run rẩy chu son mũi, hiển lộ hoàng sắc răng.

Lý Thành Thiên thấy cái bóng nó, từ từ xoay đầu, một hồi ánh mắt có chút nới rộng.

Không lâu sau đó, trong rừng một cái hắc y nam tử ngồi xổm đang ăn thịt nướng kèm bánh bao, miệng đều nhanh chảy mỡ.

Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.