Dưới ánh trăng ảm đạm.
Đường Chân Điền ngoại ô phía bắc, vẫn yên tĩnh giống như một bãi tha ma.
Không có hơi thở của bất kỳ sinh linh nào.
Tinh Long đang đi bộ trên đường lớn, mặc dù không quay đầu lại, nhưng y vẫn chú ý nhìn hai bên.
“ Bọn người Lục Diệp đang ở đâu? A Tương đang ở đâu a….”
Y hy vọng có thể sớm một chút tìm được một người trong bọn họ!
Chợt, Tinh Long nhìn thấy đối diện, xuất hiện một người đang tiến tới!
Người nọ tựa hồ cũng đã thấy mình!
Vừa hay lại lộ ra một chút ánh trăng.
Trước mặt Tinh Long, xuất hiện một người, là Liễu Tương!
Tinh Long nhất thời vui mừng khôn xiết, vội vàng chạy tới. Còn Liễu Tương ở đối diện, cũng đã nhận ra Tinh Long.
“ A Tương!” Tinh Long chạy tới bắt lấy tay Liễu Tương, vội vàng nói:” Tôi… Sau lưng tôi có thứ gì bám theo không? Mau nói cho tôi biết!”
“ Không… Không có.” Liễu Tương nhìn ra phía sau lưng Tinh Long, nói:” Cái gì cũng không có.”
Câu nói của Liễu Tương, khiến cho trong bụng Tinh Long vơi đi phân nửa nỗi lo. Mặc dù quỷ hồn có thể tồn tại dưới dạng vô hình, nhưng đối với những chủ hộ gia nhập nhà trọ mới được nửa năm, chỉ vừa chấp hành qua một lần huyết tự như Tinh Long thì, những chuyện không cách nào dùng lý lẽ thông thường để phán đoán trong nhà trọ hoàn toàn chưa hiện hữu trong suy nghĩ của bọn họ, cho nên, “Không nhìn thấy” đối với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dia-nguc-cong-ngu/2209638/quyen-8-chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.