Năm 1987, một ngày đông giá rét trung tuần tháng 12.
Trận tuyết lớn hiếm gặp đổ xuống thành phố K, chỉ trong thời gian vài ngày ngắn ngủi đã biến cả thành phố thành một thế giới lấp lánh ánh bạc. Không khí vui vẻ đón chào lễ giáng sinh tràn ngập khắp nơi từ đường lớn đến các ngõ nhỏ, mọi người đều nói trận tuyết này rơi thật đúng lúc bởi vì nó chính là “điềm no đủ”. (ở TQ có một câu thành ngữ là 瑞雪兆丰年: thụy tuyết triệu phong niên – nhiều tuyết điềm no đủ; ở đây tác giả chỉ dùng 3 chữ “triệu phong niên” – st)
Đêm trước lễ Giáng sinh, ngày 24 tháng 12.
Tống Tuyết Ngưng đang ở trong nhà đan một chiếc áo len, bên cạnh cô, trước nôi em bé, là trượng phu đang đùa giỡn với đứa con trai mới sinh.
Tuy bên ngoài gió lạnh gào thét, trên mái hiên cũng đóng đầy băng tuyết, nhưng trong phòng lại vô cùng ấm áp.
Bỗng nhiên, Tống Tuyết Ngưng ngẩng đầu, nói với trượng phu:” Cảnh Thần, Du Linh không đến dự tiệc đầy tháng con chúng ta, chuyện này rất kỳ lạ nha, anh có nhớ đưa thiệp cho bọn họ không đó?”
Văn Du Linh, là bạn tốt hơn hai mươi năm của Tống Tuyết Ngưng, sau khi tốt nghiệp Đại Học, bọn họ lần lượt kết hôn, cũng giúp nhau trong hôn lễ của đối phương. Sau khi kết hôn, hai gia đình vẫn thường xuyên qua lại, quan hệ vô cùng gắn bó. Tống Tuyết Ngưng và Văn Du Linh, vậy mà có thai cùng năm, hai người vô cùng sung sướng. Sau đó, hai đứa bé
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dia-nguc-cong-ngu/2209585/quyen-6-chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.