Thanh Long lập tức bước lên phía trước:
“ Tịch công tử, để thuộc hạ thử.”
Hòa Hy gật đầu, không chút do dự châm vài cây kim bạc vào người hắn.
Thời gian Thanh Long ở trong màn sương trắng khá lâu, phải tới gần nửa canh giờ sau hắn mới quay trở lại. Ngay khi vừa bước ra khỏi màn sương, Thanh Long vốn luôn trầm ổn lúc này lại mang theo nụ cười đầy mặt, tiến đến trước Hòa Hy, cung kính nói:
“ Tịch công tử, y thuật của người quả thực đã đạt tới cảnh giới hoàn mỹ.”
Muốn dùng phong bế huyệt đạo để ức chế linh lực thất thoát, trước hết phải có sự am hiểu sâu sắc và lòng tin tuyệt đối đối với cấu tạo cơ thể cùng hệ thống kinh mạch của con người!
Cũng chính vào lúc này, Thanh Long đã hoàn toàn bị thuyết phục. Nếu trên đại lục Mị La này thật sự có thể tìm ra phương thuốc chữa khỏi hàn chứng của Nam Cung Duệ, thì nhất định sẽ nằm trong tay vị vương phi này.
Hòa Hy khẽ nhíu mày:
“Phương pháp này tuy có thể giải quyết được một phần vấn đề, nhưng ta cảm thấy nguy hiểm trong dược điền tuyệt đối không chỉ có vậy. Hơn nữa, ta cũng không rõ phạm vi bao phủ của màn sương trắng rộng đến mức nào. Nếu ở bên trong vài canh giờ mà không thể ra được, rất có khả năng việc phong bế huyệt đạo cũng không ngăn nổi linh lực tiếp tục bị rút cạn. Các ngươi nên suy nghĩ kỹ xem có thật sự muốn mạo hiểm vào trong cùng ta hay không.”
Những người này đều là võ giả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dia-nguc-chi-vuong-thien-tai-kieu-phi/5258528/chuong-288.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.