Thanh Long và Vô Dụ giật mình, vội vàng tiến lên ngăn cản Nam Cung Duệ mạo hiểm:
“ Vương, thân phận của người vô cùng đặc thù. Nếu người mất đi tu vi mà bị kẻ khác phát hiện, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi. Nếu người lo cho an nguy của Tịch công tử , vậy thì để Vô Dụ và ta cùng vào trong với công tử. Chúng ta thề sẽ không để công tử chịu bất kỳ tổn thương nào!”
Khóe miệng Cố Lưu Phong khẽ cong lên, trong mắt ánh lên ý cười mê người:
“Không đi cũng được, ta sẽ bồi tiểu Nguyệt nhi. Ta phối hợp với tiểu Nguyệt nhi thì còn khó khăn nào không quét sạch được chứ? Tiểu Nguyệt nhi thấy thế nào, ta nói có đúng không?”
Vừa nói, hắn vừa uể oải nghiêng người, đưa tay khoác lên vai Hòa Hy.
Thanh Long và Vô Dụ trợn tròn mắt. Tên này đúng là không biết sống chết, đến lúc này rồi còn dám chọc giận Nam Cung Duệ!
Quả nhiên, trong mắt Nam Cung Duệ lóe lên hàn quang, một luồng linh lực vô hình b*n r*. Chỉ nghe “vút” một tiếng, Hòa Hy đã bị kéo về bên cạnh hắn.
Ngay sau đó, Cố Lưu Phong kêu lên một tiếng kinh hãi, vội vàng lùi lại. Mái tóc dài vốn buông trước trán của hắn đã bị tia điện cháy xém thành từng lọn bốc khói, trông vô cùng thảm hại.
Nam Cung Duệ lạnh lùng nhìn hắn, chậm rãi nhấn mạnh từng chữ:
“Không bao giờ đến lượt ngươi bảo vệ người của ta. Ta tuyệt đối không cho phép Hòa Hy rời xa ta!”
Huống chi, hắn càng không cho phép Hòa Hy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dia-nguc-chi-vuong-thien-tai-kieu-phi/5258526/chuong-286.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.