Hòa Hy nhìn Tử Uyên Đằng lắc lư đầy phấn khích. Dù những dây leo thô to của nó vẫn đứng yên bất động, nàng lại cảm thấy nó giống như đang ăn uống và tiêu hóa thứ gì đó.
Khóe miệng Hòa Hy giật giật. Nàng gạt nhánh dây đang vươn tới làm nũng trước mặt mình sang một bên, dặn dò nó vài câu rồi bước vào không gian của mình. Dù vậy, nàng vẫn để lại một phần Thần Thức gắn với Tử Uyên Đằng, để có thể theo dõi chặt chẽ tình hình bên ngoài.
Vừa bước vào không gian, nàng đã nghe thấy tiếng khóc nức nở đầy bi thương của Đan Đan.
Cảm nhận được sự xuất hiện của người mới, Đan Đan bỗng quay ngoắt đầu lại, giống như một chú chim bị tiếng cành cây gãy làm cho giật mình. Khi thấy là Hòa Hy, nó lập tức lao vào lòng nàng.
“Mẫu thân, oa… con cứ tưởng sẽ không bao giờ được gặp lại người nữa… Mẫu thân…!”
Tiếng khóc của Đan Đan đau lòng đến cực điểm, dường như muốn trút hết mọi sợ hãi và lo lắng mà nó đã đè nén suốt mấy canh giờ qua.
Lúc này, thân thể Đan Đan đã trở lại hình dạng ban đầu, nhưng thân thể tròn trịa, mềm mại trước kia lại trở nên lép xẹp. Màu sắc cơ thể cũng trở nên hơi trong suốt, mang theo dáng vẻ suy nhược và thiếu hụt linh lực.
Hòa Hy đau lòng véo nhẹ gương mặt tròn nhỏ của nó, trách móc:
“Sau này không được đem an nguy của bản thân ra đùa giỡn nữa, nghe rõ chưa?! Dù là để cứu ta, ngươi cũng không được làm như vậy!”
Khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dia-nguc-chi-vuong-thien-tai-kieu-phi/5258516/chuong-276.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.