Hơi thở ấm áp của hắn phả lên tai làm tai Hòa Hy nóng bừng, khiến nàng vội vàng né sang một bên.
Tên này thực sự chẳng thèm quan tâm đến mạng mình. Thương thế của hắn nặng như vậy, đổi lại là người thường thì đã mất mạng từ lâu, vậy mà hắn lại làm như chẳng phải mình bị thương.
Tỷ lệ hấp thu của Cửu U linh tuyền mạnh gấp trăm lần so với những dược liệu trị thương thông thường. Bởi vậy, Hòa Hy dùng nước suối đổ lên vết thương của hắn, phần còn lại thì bắt hắn uống.
Sắc mặt tái nhợt của Nam Cung Duệ dần khôi phục lại chút huyết sắc, những vết thương lớn nhỏ trên người hắn cũng nhanh chóng khép miệng với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Thế nhưng trên thân hắn có rất nhiều vết thương, phần lớn đều sâu đến mức lộ cả xương. Dù có lành lại thì cũng để lại vô số vết sẹo dữ tợn.
Khi nhìn những vết sẹo đó, hàng lông mày Hòa Hy hơi nhíu lại. Cảnh tượng chiến đấu kinh hoàng kia như ùa về, kéo theo cảm giác sợ hãi dồn nén từ đáy lòng.
Nam Cung Duệ khẽ cười, giọng trêu đùa vang lên:
“Ồ… những vết thương này xấu xí lắm sao? Hòa Hy bây giờ chê ta rồi à?”
Hòa Hy nghiến răng, cố đè nén giọng nói nghẹn lại nơi cổ họng, đáp một cách gắt gỏng:
“Đúng! Xấu đến mức nhìn thôi đã chướng mắt!”
Nam Cung Duệ nhướng mày, không biết xấu hổ mà dựa sát vào nàng, thấp giọng nói:
“Nhưng người ta đều nói đàn ông có sẹo mới gợi cảm.”
Hòa Hy đang xử lý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dia-nguc-chi-vuong-thien-tai-kieu-phi/5258506/chuong-266.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.