Nghe lời Hòa Hy nói, trong mắt Phong Liên Ảnh chợt lóe lên tia phẫn nộ, rồi lập tức ngấn nước mắt. Nàng kéo tay áo Nam Cung Duệ, vẻ như chịu nỗi oan khuất to lớn, cắn môi nói:
“Quan hệ giữa Tịch công tử và Cố công tử thật tốt. Muội từng nghe nói Cố Lưu Phong vốn kiêu ngạo, lạnh lùng, vậy mà hôm nay lại đồng lòng với Tịch công tử xem muội là kẻ địch. Tình nghĩa này đúng là đáng hâm mộ. Nhưng vì nể mặt Tịch công tử , muội sẽ không tính toán với Cố Lưu Phong nữa. Hai người đi đi, mau đi trước khi Duệ ca nổi giận. Yên tâm, muội sẽ cố hết sức dỗ Duệ ca...”
Miệng nói yếu đuối đáng thương, nhưng trong mắt Phong Liên Ảnh lại lóe lên kiêu ngạo và khiêu khích. Khi nhìn Hòa Hy, đáy mắt nàng lướt qua một tia lạnh lẽo rồi biến mất, đến khi quay về phía Nam Cung Duệ lại giả bộ dịu dàng, thiện lương.
Nhiếp Ngọc Thần vẫn đỡ nàng ở một bên, sắc mặt hắn đã đỏ bừng vì giận. Nghe những lời nàng nói, lửa giận trong ngực càng bốc lên:
“Nam Cung, đừng nghe muội ấy nói. Liên Ảnh quá hiền lành mới để mấy kẻ không biết điều dám sinh tâm tư xằng bậy. Loại người độc ác như vậy không thể tha! Phải cho chúng biết kết cục của kẻ dám đắc tội người không nên đắc tội!”
Cố Lưu Phong khẽ tặc lưỡi, đặt tay lên vai Hòa Hy thở dài:
“Ta từng gặp kẻ không biết xấu hổ, nhưng chưa từng thấy ai mặt dày đến mức này. Không ngờ Diêm la vương lừng danh lại ưa loại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dia-nguc-chi-vuong-thien-tai-kieu-phi/5258498/chuong-258.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.