Chu Nghiễm An tiếp tục nói: “Nhưng sau khi nhìn thấy Tịch công tử , kẻ hèn này bỗng cảm thấy… so với một phương đan dược truyền thuyết của chủ nhân Tử Kim điện, thì có lẽ Tịch công tử mới là chân mệnh cứu tinh của chúng ta.”
Cứu tinh? Ý hắn là gì?
Thân thể Chu Nghiễm An vốn yếu, sắc mặt tái nhợt, nhưng lúc này hắn lại cố gượng đứng dậy, rồi cung kính cúi sâu trước Hòa Hy: “Công tử, nói thẳng ra… kẻ hèn này liều mạng cứu người là vì có một việc nhất định phải nhờ công tử.”
“Ngươi nói đi.”
“Nếu ta không đoán sai… công tử chính là vị Thần Y đã trị lành bệnh cho thiếu chủ nhà Âu Dương.”
Chu Nghiễm An căng thẳng nhìn Hòa Hy. Mãi đến khi nàng gật đầu thừa nhận, hắn mới thở phào nhẹ nhõm, rồi tiếp tục: “Sau khi rời bí cảnh, kẻ hèn này muốn nhờ công tử cứu một người.”
Lời hắn vô cùng thẳng thắn, khiến Hòa Hy không khỏi thở dài.
Điều nàng ghét nhất chính là bị mưu tính sau lưng, bị biến thành quân cờ. Còn loại giao dịch rõ ràng, minh bạch như của chưởng quỹ Chu… lại đúng là cách làm mà nàng thích nhất.
Dù sao thì rõ ràng ngay từ đầu vẫn hơn nợ một ân tình mơ hồ khó giải.
Nghĩ đến đây, Hòa Hy hơi ngẩng đầu, giọng nhạt nhẽo nhưng dứt khoát: “Được, ta đồng ý. Coi như trả lại ân cứu mạng hôm nay.”
Thiếu niên mười bảy tuổi, nói ra lời ấy không hề do dự, đôi mắt sáng rực như ánh sao.
Nếu lời này xuất phát từ miệng người khác, hẳn sẽ bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dia-nguc-chi-vuong-thien-tai-kieu-phi/5258492/chuong-252.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.