Hòa Hy không hề dừng lại nghỉ ngơi, nàng vung Bạch cốt tiên trong tay, thân ảnh nhẹ nhàng lướt qua không trung rồi xuất hiện trước mặt Phong Liên Ảnh.
Phong Liên Ảnh đang chìm trong kinh hãi và căm hận, trong đáy mắt lóe lên sát ý, khiến nàng ta bừng tỉnh khỏi suy nghĩ hỗn loạn.
“Tiện nhân, dựa vào chút bản lĩnh hạng ruồi muỗi mà dám tập kích ta sao?! Nằm mơ đi!”
Vừa dứt lời, hơn chục thanh trường kiếm xuất hiện trong tay nàng ta. Phong Liên Ảnh lao thẳng về phía roi Bạch cốt. Khi hai bên va chạm, cây roi liền bị kiếm khí chém nát từng đoạn, rơi xuống đất như những con trùng nhỏ.
Cơ thể Hòa Hy bị lực kéo mạnh về phía trước, ngay sau đó một chưởng của Phong Liên Ảnh giáng thẳng lên ngực nàng.
Khoảnh khắc linh lực xâm nhập vào cơ thể, Hòa Hy chao đảo, giống như một cánh diều đứt dây bị hất văng lên không trung, rồi phun ra một ngụm máu tươi.
Phong Liên Ảnh không đánh trúng vào chỗ yếu hại, nhưng linh lực mạnh mẽ vẫn đủ để khiến khí huyết Hòa Hy cuộn trào, ngũ tạng đau đớn như bị xé rách.
Phong Liên Ảnh khẽ cười lạnh đầy chán ghét và khinh miệt. Lúc này vết thương trên bụng nàng ta đã bắt đầu khép lại. Dựa vào thân hình cao lớn, nàng ta cúi đầu nhìn xuống Hòa Hy: “Dù ngươi có vùng vẫy thế nào cũng chỉ như bọ ngựa giơ càng chặn xe. Với chút tu vi hèn mọn đó mà cũng mơ tưởng công kích ta sao?”
Khóe môi Hòa Hy nhếch lên thành nụ cười lạnh: “Ngươi tưởng ta hy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dia-nguc-chi-vuong-thien-tai-kieu-phi/5258488/chuong-248.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.