Chu Nghiễm An thấy nàng vẫn không rời đi thì cuống quýt nói:
“ Tịch Công tử , ta… ta đã cạn sạch linh lực, kinh mạch còn bị tổn thương. Ta chắc chắn không trốn được nữa, ngài mau đi ngay… nếu không sẽ không kịp…”
Hoà hy không hề để ý đến lời hắn. Nàng nhanh chóng rút ra bộ ngân châm, lướt tay phong bế mấy đại huyệt trên người hắn.
Khi các đại huyệt bị phong tỏa, linh lực và sức mạnh đang cuồn cuộn rò rỉ từ kinh mạch bị tổn thương của Chu Nghiễm An dần chậm lại, sắc mặt tái nhợt cũng từ từ phục hồi.
Không đợi Chu Nghiễm An nói thêm, Hoà hy lập tức lấy mấy viên bổ linh đan nhét vào miệng hắn, thản nhiên nói:
“Chỉ là vết thương nhỏ, làm gì mà kêu như sắp chết đến nơi. Yên tâm, ngươi và ta đều sẽ không chết.”
Dần dần, hắn cảm nhận được linh lực đang tụ về đan điền, kinh mạch vốn bỏng rát cũng bắt đầu dịu xuống.
Chu Nghiễm An kinh hãi nhìn Hoà hy, ánh mắt càng lúc càng thêm kính phục. Nhưng khi thấy Phong Liên Ảnh với sắc mặt âm u đang cầm trường kiếm tiến lại gần, hắn lại lo lắng:
“ Tịch Công tử , dù ngài cứu mạng ta, nhưng với thực lực của chúng ta… căn bản không thể là đối thủ của Băng Liên Tiên Tử. Ta chỉ khiến ngài liên lụy…”
Lời của Chu Nghiễm An còn chưa dứt, hắn bỗng nghẹn họng, không phát ra được bất kỳ âm thanh nào.
Hoà hy lạnh lùng rút ngón tay khỏi huyệt khẩu của hắn, thản nhiên nói:
“Ồn ào quá. Lui sang một bên mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dia-nguc-chi-vuong-thien-tai-kieu-phi/5258485/chuong-245.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.