Kết cục trước mắt như vậy, làm sao nàng có thể cam tâm chấp nhận!
Phong Liên Ảnh nghiến răng, sau khi liếc Hòa hy đầy oán độc, ánh mắt âm trầm lạnh lẽo của nàng lại chuyển sang nhìn Chủ nhân Tử Kim điện “Chủ nhân tử kim điện, ngài thật sự muốn bỏ qua ân tình năm đó của sư phụ nhà ta, đem Truyền Thừa của Tử Kim Điện giao cho tên tiểu tử thối này sao? Đừng quên, tu vi của hắn chỉ ở luyện khí kỳ, hơn nữa lại không có thực lực, không có nền tảng, không có bối cảnh. Chờ đến khi thiên hạ biết hắn nhận được Truyền Thừa, e rằng ngay cả cái mạng nhỏ của hắn cũng chẳng giữ nổi. chủ nhân Tử Kim điện, ngài không lo Truyền Thừa rơi vào tay hắn rồi tan biến sao?”
Không đợi chủ nhân tử kim điện đáp lời, Phong Liên Ảnh đã kiêu ngạo ngẩng đầu: “Nhưng Lưu ly Tông ta thì khác. Nếu Truyền Thừa ở trong tay ta, ta nhất định sẽ phát huy tối đa giá trị của nó. Bằng thế lực và uy danh của Lưu ly Tông, trong thiên hạ này ai dám mơ tưởng cướp đoạt? Hơn nữa, sư phụ nhà ta cũng sẽ nợ ngài một cái nhân tình lớn. Kết quả như vậy, đối với chủ nhân tử kim điện chỉ có lợi, không hề có hại. Chủ nhân tử kim điện, ngài thật sự không suy nghĩ lại sao?”
Nói xong, Phong Liên Ảnh tự tin tràn đầy, tin chắc rằng chỉ cần là người có đầu óc, tất nhiên sẽ biết chọn lựa đúng đắn.
Tên thối Tịch Nguyệt kia tu vi thấp, thân phận hèn mọn, ngoài vận may vượt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dia-nguc-chi-vuong-thien-tai-kieu-phi/5258477/chuong-237.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.