Vào thời điểm ấy, để hoàn thành nhiệm vụ, nàng có thể bất động ẩn mình trong vùng hoang dã đầy côn trùng độc suốt bảy ngày bảy đêm, chỉ để chờ thời cơ ra đòn chí mạng.
Vậy thì đau đớn nhỏ nhoi như Thiêu Tâm Xuyên Cốt sao có thể khiến nàng khuất phục?
Hoà hy khẽ cười lạnh, ánh mắt chợt trở nên kiên nghị. “Ta phải làm gì để vượt qua thử luyện này?”
Người đàn ông dường như hơi kinh ngạc, rồi bật cười nhẹ. “Ta thật sự đã lâu rồi không thấy ánh mắt quyết tâm như vậy.”
Dừng một lát, nụ cười hắn biến mất, giọng trầm xuống: “Muốn vượt qua thử luyện đầu tiên thật ra rất đơn giản. Ngươi chỉ cần trong lúc chịu đựng cực hình đau đớn, vẫn phải không ngừng vận chuyển linh lực khắp toàn thân, cho đến khi thử luyện kết thúc. Nhớ kỹ, linh lực tuyệt đối không được dừng lại, dù chỉ một khắc. Một khi dừng lại, gân mạch và xương cốt của ngươi sẽ lập tức bị chấn nát, ngươi chắc chắn sẽ chết.”
“Tiểu nha đầu, đừng nghĩ thử luyện này đơn giản. Với mức độ đau đớn kinh người như thế, tâm trí ngươi bị tán loạn, Thần Thức cũng suy yếu. Muốn khống chế linh lực, ngươi phải dựa vào ý chí và nghị lực mạnh gấp trăm lần bình thường.”
“Ta hiểu rồi.” Sắc mặt Hoà hy bình thản, nàng khẽ gật đầu, trong mắt không hề có chút sợ hãi hay bối rối.
Trong mắt người đàn ông thoáng hiện vẻ tán thưởng, khóe môi cong lên: “Nếu vậy, bắt đầu thôi.”
Lời vừa dứt, một luồng linh lực lạnh buốt lập tức quấn lấy toàn thân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dia-nguc-chi-vuong-thien-tai-kieu-phi/5258463/chuong-223.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.