“Ta có chỗ nào không đúng?!” Tiểu Kim Long vặn vẹo thân hình, tức giận gào lên.
“Ta đã nói ta là Thần Kim Long! Không tin thì tự nhìn đi!”
Dứt lời, từ miệng nó phun ra một quầng sáng vàng nhỏ. Quầng sáng ấy lập lòe rồi bay xuống, hóa thành một mặt gương phản chiếu trước người nó.
Ngay khi mặt gương ấy hiện lên, lớp sáng vàng bao quanh lập tức gợn sóng. Theo từng vòng gợn lan ra, cảnh tượng một vùng sa mạc dần dần xuất hiện.
Trong sa mạc ấy, vô số kiến hỏa khổng lồ đang điên cuồng nuốt chửng những võ giả hoảng loạn chạy trốn. Giữa nhóm võ giả, có một người tụt lại phía sau. Đúng lúc hắn vấp ngã, đàn kiến hỏa lập tức ập tới, chỉ trong chớp mắt đã cắn sạch da thịt, chỉ còn lại một bộ xương trắng phấn lặng lẽ nằm nơi cát nóng.
“Đây là…?”
Tiểu Kim Long đắc ý vô cùng, cất giọng khoái trá:
“Chủ Nhân đời trước của ta cực kỳ cường đại! Trong bí cảnh này, người đã tạo ra vô số khu vực với hoàn cảnh khác nhau. Mỗi nơi đều dị thường, mỗi nơi có một loại khảo nghiệm riêng. Võ giả càng đi sâu thì khảo nghiệm càng tàn khốc. Tất nhiên, khảo nghiệm càng khó thì bảo vật cất giấu càng quý. Đám người kia kìa, rõ ràng thực lực yếu kém mà còn dám bước vào khu vực thứ ba của bí cảnh! Bị lòng tham che mắt thì chết cũng là lẽ đương nhiên!”
Nói xong, nó tiếp tục phun ra vài quả cầu sáng vàng nữa, để Hoà hy nhìn thấy tình hình hiện tại ở nhiều nơi khác của bí
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dia-nguc-chi-vuong-thien-tai-kieu-phi/5258459/chuong-219.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.